Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Lạc Vào Xuân Phong
Chương 8
22
Việc Ung Hầu phủ bị tru di tam tộc dĩ nhiên không hề không có ảnh hưởng gì. Sự phản kích của giới huân quý tới vừa nhanh vừa dữ dội.
Cung nữ Xuân Liễu vội vàng chạy vào: “Công chúa, Trương công công sai người truyền lời, nói Hoàng thượng ở Ngự thư phòng nổi trận lôi đình, đến bữa trưa cũng chưa dùng, xin Công chúa qua khuyên can.”
Nghe xong, ta đứng dậy đi ra ngoài, vừa đi vừa hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Xuân Liễu theo sau, nói nhỏ về tình hình: “Nghe nói sáng nay, giới huân quý liên hợp dâng tấu xin lập Khang vương Thế tử làm Thái tử.”
Ánh mắt ta tức khắc trở nên sắc bén.
Khang vương Thế tử, ta cũng có nghe danh, nổi tiếng tài hoa, đặc biệt giỏi thơ từ ca phú, điều quan trọng nhất là tính cách ôn hòa nhân hậu, thậm chí có thể nói là yếu đuối dễ bắt nạt.
Trước đây, triều đình luôn là phe thanh lưu lo lắng về người kế vị của Hoàng đế, bởi họ là bầy tôi trung thành, thấy Hoàng đế ngày một già yếu, họ hy vọng Hoàng đế sớm xác định người kế vị để đảm bảo ngai vàng được chuyển giao êm thấm.
Còn giới huân quý thì khác, đa phần họ sống nhờ công lao của tổ tiên, tước vị được thế tập. Đối với họ, việc Hoàng đế có lập Thái tử hay không không ảnh hưởng đến tước vị của họ, ngược lại, nếu lỡ dại cuốn vào tranh đoạt ngôi vị, đó mới là một nước cờ sai lầm.
Ta dĩ nhiên hiểu mục đích của việc họ dâng tấu xin lập Thái tử lúc này.
Ung Hầu phủ sụp đổ, giống như một gáo nước lạnh tạt vào đầu đám huân quý.
Họ nhận ra vị Hoàng đế vốn chỉ thích trốn trong tẩm cung tu tiên vấn đạo kia, khi giơ đao đồ sát lại đáng sợ đến nhường nào.
Thế là họ vội vàng chọn cho mình một vị chủ tử, ngầm nói với Hoàng đế rằng: Nhìn xem, nếu người muốn ra tay với chúng thần, chúng thần sẽ tự chọn một vị chủ tử tính tình ôn hòa.
Pháp bất trách chúng {*pháp luật không trừng phạt số đông}, dân ý sục sôi.
Hoàng đế dù có giận đến mấy, chẳng phải cũng chỉ có thể trốn trong Ngự thư phòng mà sinh hờn giận sao.
Vừa đến cửa, Trương Toàn đã đón ta:
“Công chúa, người cuối cùng cũng đến rồi, người mau vào khuyên can đi, Hoàng thượng đã một ngày chưa dùng bữa.”
“Còn đuổi hết chúng nô tài ra ngoài, một mình ở trong đó.”
Ta an ủi: “Đừng vội, ta vào xem sao.”
Ngự thư phòng rất tĩnh lặng, ta đẩy cửa vào, bên trong liền truyền ra tiếng nói gắt gỏng của Hoàng đế: “Cút ra ngoài, không phải đã bảo các ngươi đừng vào nữa sao!”
Qua tấm bình phong thêu cảnh sơn hà cẩm tú.
Ta cất tiếng: “Phụ hoàng, là con.”
Bên trong im lặng một chốc, rồi một lúc sau, giọng người tràn đầy mệt mỏi:
“Xưa kia, trẫm không có con, họ đều khuyên trẫm nhận một hoàng tử làm con nuôi.”
“Họ nói đế quốc này cần người kế vị, cần một Thái tử.”
Giọng người càng lúc càng nhanh, càng lúc càng lớn: “Nhưng họ có từng nghĩ, trẫm đã ngồi trên ngai vàng này ròng rã ba mươi sáu năm, thân thể trẫm vẫn còn rất khỏe!”
“Trẫm vẫn chưa già!”
“Xưa nay, có vị Hoàng đế nào khi còn tráng niên mà bị quần thần giục giã lập Thái tử chưa? Mười sáu năm, họ đã giục mười sáu năm rồi.”
“Khi trẫm không có con thì giục, giờ trẫm tìm lại được con của mình, họ vẫn giục!”
Người bật cười ha hả: “Hahaha! Thật là một đám thần tử lo cho nước lo cho dân!”
【Tôi hiểu mà, thật đấy, ngay cả cái nhà ba đồng ba cọc của tôi còn muốn sinh một đứa con để thừa kế, khỏi để người khác hưởng lợi, huống hồ là Hoàng đế, trong nhà có cả ngai vàng cần truyền lại.】
【Xem ra ở đâu cũng vậy, không có con trai, dù là Hoàng đế cũng bị người ta coi thường.】
【Đúng vậy, trong nguyên tác, giang sơn suýt chút nữa đã bị Hoàng đế phá nát. Tôi đoán trong lòng Hoàng đế nghĩ là: dù sao mình cũng không có con, còn khổ sở trị vì giang sơn làm gì, cứ tùy tiện chơi bời đi thôi.】
【Phải đó, nếu không phải sau này nhận lại nữ chính, cuối cùng cố gắng một phen, cộng thêm nam chính dốc sức cứu vãn, bằng không đã sớm bị nam phụ đánh cho thành chó nhà có tang rồi.】
【Nói thật, tác giả thực sự thiên vị nam phụ, đến tận đại kết cục rồi, nam chính còn chưa thống nhất giang sơn, mà nam phụ đánh với hắn cũng ra vẻ lắm.】
【Chậc chậc, tác giả rõ ràng là để làm nổi bật nữ chính, viết nam phụ rất giỏi, mỗi lần nam chính lâm vào thế yếu, lại để nữ chính đi cầu xin nam phụ.】
Đi kèm với tiếng cười là tiếng chén vỡ.
Ta giật mình, vội vàng đi vòng qua tấm bình phong. Sàn nhà một mớ hỗn độn.
“Phụ hoàng!”
Ta cẩn thận tránh những mảnh sứ vỡ và vết nước, quỳ xuống bên chân Hoàng đế: “Phụ hoàng, giận dữ hại thân, con gái xin người bảo trọng thân thể.”
Hoàng đế cười thảm một tiếng: “Phải, trẫm già rồi.”
Ta nghe vậy vội lắc đầu: “Phụ hoàng, người không già, người còn phải ở bên con gái lâu thật lâu nữa!”
Hoàng đế thở dài, âu yếm xoa đầu ta: “Không muốn già cũng không được thôi!”
“Nguyệt nhi, phụ hoàng sẽ chọn một vị Thái tử nhân hậu, sau khi phụ hoàng trăm tuổi, sẽ để hắn chăm sóc con.”
Ta cắn môi: “Nhưng phụ hoàng, người thật sự có thể đảm bảo vị Thái tử người chọn sẽ đối xử tốt với con không?”
“Phụ hoàng, người cam lòng giao giang sơn cho con của người khác sao?”
Ta ngừng lại một chút, ánh mắt kiên định: “Phụ hoàng, con muốn làm Thái tử.”
【Nữ phụ dũng cảm quá, xin nhắc lại lần nữa, Tư Khinh Nguyệt là thần của tôi!】
【Hoàng đế sẽ động lòng thôi, là huyết mạch của chính mình, hành sự quả quyết, sát phạt quyết đoán, quá giống với bản thân lúc còn trẻ.】
【Này này này, các người không phải chứ, lời nói dối nói mãi thành thật rồi? Nữ phụ là giả mạo mà!】
Ta ngước mắt, đối diện với ánh mắt dao động của hoàng đế: “Con sẽ học hành chăm chỉ, sau này, con sẽ không lấy chồng, con sẽ sinh một đứa con, con của con sẽ chỉ mang họ Lý.”
“Phụ hoàng, người giúp con được không?”
Người dùng ngón cái xoa xoa chiếc nhẫn ngọc trên tay, còn chưa quyết định được: “Để trẫm nghĩ đã, để trẫm nghĩ…”
23
Ta biết, Hoàng đế sẽ đồng ý.
Quả nhiên, chỉ sau một đêm, người đã đưa ra quyết định.
Tuy nhiên, từ xưa đến nay, qua hàng nghìn năm triều đại thay đổi, chưa từng xuất hiện một Nữ đế nào.
Tất cả nam nhân trên đời, hay nói đúng hơn là tất cả nam nhân từ xưa đến nay, đều đồng lòng gạt nữ tử ra khỏi quyền lực.
Ngai vàng của đế quốc Đại Chu này đã bị tông thất thèm khát suốt mười sáu năm, họ sẽ không cho phép một nữ tử ngồi lên vị trí đó, dù ta có huyết thống thuần khiết nhất.
Vì vậy, trở ngại lớn nhất của chuyện này không phải là Hoàng đế, mà là thế tục, là thiên hạ.
Để đạt được mục đích này, điều đầu tiên ta phải làm là làm cho cục diện này trở nên hỗn loạn, hay nói cách khác, là để nhiều người hơn nữa tranh giành lợi ích này.
Ngày mùng tám tháng năm,Hhoàng đế hạ chiếu, phàm là con cháu quan lại từ tam phẩm trở lên, và con cháu huân quý, nếu tuổi tác phù hợp, sẽ vào nội thái học để học tập và khảo hạch trong sáu tháng, để người chọn phò mã cho Công chúa duy nhất của mình.
Hành động rầm rộ như vậy khiến triều thần nghi hoặc. Dù Hoàng đế có yêu con gái đến mấy, việc chọn rể cũng không cần đến mức này.
Điều này không giống chọn rể, mà giống như chọn Trạng nguyên.
Rất nhanh, một tin tức từ trong cung lan truyền ra như dung nham nóng chảy đổ vào biển, làm cho cả triều đình và dân chúng sục sôi.
Việc Hoàng đế kén rể lại là với ý đồ truyền ngôi cho con của Công chúa.
Nghĩa là, một khi con cháu nhà mình được chọn làm phò mã, thì ngai vàng của Đại Chu này rất có thể sẽ rơi vào tay nhà mình.
Đừng nói con cái mang họ Lý, nhưng đợi đứa trẻ lớn lên, chẳng lẽ nó không thân cận với cha ruột sao?
Hơn nữa xưa có chuyện ba đời hoàn tông, sau này thế nào còn chưa biết được!
Còn tông thất không đồng ý ư?
Sợ quái gì họ! Chuyện riêng trong nhà Hoàng đế, đến lượt đám thân thích xa xôi này hò hét sao!
Ngay cả đám huân quý từng đồng lòng muốn đưa Khang vương Thế tử lên ngôi cũng bắt đầu vả mặt tông thất.
Thế gia huân quý truyền thừa lâu đời như vậy, nhà nào mà không có con cháu tài giỏi được giáo dưỡng cẩn thận, chẳng phải tốt hơn đám con em tông thất được nuôi như lợn của các ngươi sao.
Một số nhà đủ tư cách nhưng không có con trai xuất sắc cũng không buồn bã, nhà mình không có, không có nghĩa là nhà họ hàng cũng không có.
Chỉ một chiêu này, thế lực triều đình nhanh chóng bị chia cắt thành mười mấy thế lực.
Trong cùng một thế lực, những nhà có con cháu đủ tuổi cũng ngầm có ý đồ riêng, lén lút đề phòng lẫn nhau.
Con trai nhà mình không giỏi bằng nhà người ta cũng không sao, vạn nhất, vạn nhất Công chúa mắt mù lại nhìn trúng thằng nhóc nhà mình thì sao.
Trong một lúc, ngược lại không có triều thần nào dám phản đối Hoàng đế.
Nắm quyền Đại Chu mấy chục năm, đây là lần đầu tiên Hoàng đế nếm được mùi vị chính lệnh được thông suốt, thuận lợi. Trong lòng không khỏi sảng khoái.
Người âm thầm tiếc nuối, tiếc là sự sảng khoái này phải đánh đổi bằng ngai vàng dưới thân.
Điều này càng khiến người kiên định hơn với quyết tâm truyền ngôi cho ta, bằng không với bộ mặt của đám người này, sau này ngai vàng mang họ Lý hay họ khác vẫn chưa thể biết được.
Người nắm chặt tay ta: “Nguyệt nhi, phụ hoàng sẽ tìm cho con một nam nhân, đợi con có thai rồi thì giết hắn đi.”
“Sau này cũng vậy, người thừa kế có thể sinh, nhưng cha của đứa trẻ thì không thể giữ lại, cũng không thể cho đứa trẻ biết cha mình là ai, hiểu không?”
Nói rồi, người lại tự phủ định:
“Không không không, trẫm vẫn nên chuẩn bị cho con vài người một lúc.”
“Như vậy đảm bảo chính con cũng không biết cha của đứa trẻ là ai, đến lúc đó ban chết hết bọn họ là được.”
Ta trong lòng cạn lời, đỏ mặt cúi đầu: “Phụ hoàng, chuyện này không vội, đợi lo xong việc kén phò mã đã.”
Nói đến việc này, thần sắc Hoàng đế trở nên nghiêm túc: “Con nói con có chủ ý, trẫm sẽ chờ xem thủ đoạn của con.”
【Ha ha ha ha, lão hoàng đế fashion quá! Vài người, không phải làm cho tiểu Nguyệt của chúng ta mệt chết sao.】
【Mà này, rốt cuộc Tiểu Nguyệt muốn làm chuyện xấu gì vậy? Cảm giác trêu đùa cả đám triều thần thế này, liệu có thất bại không?】
【Nghĩ nhiều làm gì, nữ phụ có chủ ý riêng của nàng, chúng ta cứ ngồi xem thôi.】
【Ta có một dự đoán…】
【Đừng nói lấp lửng, muốn nói thì nói!】
【Có phải chúng ta đã quên nam phụ không, nam phụ chắc chắn sẽ giúp Tiểu Nguyệt mà!】
【Ta nghi ngờ Tiểu Nguyệt cùng lắm là coi hắn như một công cụ gieo giống, khoan đã, như cha của đứa trẻ thôi.】
Những dòng chữ kia thật sự đã đoán đúng.
Ta quả thật muốn lợi dụng hắn, Giang Hữu.
Lâu rồi không gặp, hắn cũng nên xuất hiện rồi.
24
Giang Hữu kiên nhẫn hơn ta tưởng.
Ta cũng không vội.
Kẻ đi câu đều biết, câu cá cần nhất là sự kiên nhẫn. Sau khi thả mồi, việc duy nhất có thể làm là chờ đợi. Nếu cá không cắn câu, chỉ có hai trường hợp.
Một, khu vực này không có cá.
Hai, mồi chưa đủ nhiều.
Ta rất rõ, cá đang ở đây.
Chuyện Hoàng đế kén rể ồn ào đến nỗi chỉ nửa tháng đã lan truyền khắp kinh thành. Và những thế gia tử đệ, tài tuấn trẻ tuổi cũng đã vào cung hết thảy.
Cung điện lúc này giống như một sân khấu kịch, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Một khi trên sân khấu diễn ra vở kịch gì, xảy ra chuyện gì, không quá vài ngày sẽ lan truyền đến tai mọi người.
Trong kinh thành, các trà lâu, thư quán ngày nào cũng chật kín, người ta đều bàn tán chuyện thị phi về Công chúa kén rể.
Nào là buổi sáng Công chúa cùng Trương gia thiếu gia dạo Ngự hoa viên, buổi trưa cùng Triệu gia công tử đàm đạo uống trà, buổi tối ngắm trăng lại gặp Hoàng gia thế tử và Tôn gia thiếu gia ngâm thơ đối đáp.
Trong đó còn có đủ mọi chi tiết, cứ như người kể chuyện là kẻ đã nấp dưới gầm bàn của ta mà nghe trộm được.
“Hay lắm!”
Người kể chuyện nói đến đoạn gay cấn, cả phòng vỗ tay tán thưởng.
Thật là náo nhiệt vô cùng.
【Vô lý, sáng trưa tối, tiểu thư của chúng ta ngày nào cũng bận rộn đến thế sao!】
【Ta sắp xếp lại nhé, chuyện Trương gia là do chính Trương gia tung ra, Triệu gia là do công tử nhà họ Vương tung ra, muốn gây ra sự ghen ghét của người khác với Triệu công tử. Còn chuyện ngắm trăng này… là do chính Tiểu Nguyệt tung ra, chắc là muốn câu nam phụ cắn câu.】
【Mở mang tầm mắt rồi, hóa ra người xưa cũng dùng chiến thuật dư luận.】
【Điều này không bình thường sao, người xưa đâu phải ngốc. Đám văn nhân sớm đã biết dùng ngòi bút để vu khống người khác rồi, nghĩ đến ‘Hán Vũ Cố Sự’ đi, Hán Vũ Đế đến giờ vẫn bị người ta gọi là Lưu Heo Rừng đấy.】
Trong xe ngựa, Xuân Liễu tức tối: “Đám người này thật to gan, dám bịa chuyện về hoàng gia.”
“Công chúa, sao người không hạ chiếu cấm bọn họ lại?”
Ta cười cười không nói gì.
Xe ngựa chầm chậm di chuyển, sự náo nhiệt phía sau dần lùi xa. Không lâu sau, xe ngựa dừng lại ở đích đến của chuyến đi này – phủ Thái úy.
Người đánh xe chạy tới trước cánh cổng đóng kín, nắm lấy vòng đồng gõ vài tiếng.
Rất nhanh, một người gác cổng mở hé cửa ra thăm dò. Người đánh xe nói nhỏ vài câu gì đó, rồi chỉ vào xe ngựa, người gác cổng kinh ngạc mở to mắt, trên mặt hiện lên vẻ hân hoan.
Hắn quay đầu ra sau gọi vài tiếng, cùng một người hầu khác hợp lực mở to cánh cổng.
Thái úy phủ như được đánh thức, đám gia nhân vội vàng chạy tới chạy lui, có người lau chùi tượng đá sư tử trước cửa, có người trải thảm đỏ dưới đất, còn có người quét dọn, lau chùi cánh cổng, sự bận rộn toát lên vẻ có trật tự.
Hành động long trọng như vậy khiến người đi đường phải ngoái nhìn.
Không lâu sau, mọi việc chuẩn bị đã xong.
Ta mới vịn tay tỳ nữ bước xuống xe ngựa.
Mẹ cùng đại ca quỳ xuống, ta vội vàng đỡ họ dậy: “Đều là người một nhà, không cần hành đại lễ này.”
Mẹ kiên quyết quỳ xuống hành một đại lễ, rồi mới đứng lên cùng ta bước vào cổng.
Phía sau, gia nhân vội vàng treo hai tràng pháo đốt lên. Tiếng pháo nổ lách tách, cả con phố đều biết hôm nay Công chúa về phủ Thái úy thăm người thân.
Vào đại sảnh, lui hết người hầu, mẹ nước mắt rưng rưng ôm lấy ta: “Nguyệt nhi của ta.”
Bà đánh giá ta từ trên xuống dưới: “Gầy đi rồi, cũng tiều tụy đi.”
Đại ca cau mày, vội vàng nói đỡ cho bà: “Mẹ nói đùa rồi, quả nhiên hoàng cung nuôi người, sắc mặt Công chúa còn tốt hơn trước nhiều.”
Mẹ lau nước mắt: “Phải phải, ta vui quá nên hồ đồ rồi.”
“À đúng rồi, ta đã cho người đi mời cha con về rồi, Đại Lang, con ra ngoài phía trước canh, cha con về thì bảo ông ấy vào đây.”
“Vâng, mẹ.”
Đại ca quay người ra cửa.
Mẹ kéo tay ta: “Nguyệt nhi, con về lần này rầm rộ như vậy là vì chuyện gì?”
Ta nở nụ cười, nhưng không trả lời: “Tạ ơn mẹ hôm nay phối hợp với con gái.”
Bà thở dài cũng không hỏi nữa, chuyển sang nói chuyện khác: “Cách đây không lâu, cha con đã xin ân điển, cho nhị ca, tam ca của con đi làm quan địa phương rồi.”
Ta đứng dậy vái một cái, áy náy nói: “Là con đã làm liên lụy đến mọi người.”
Bà đỡ ta dậy, trách móc: “Người một nhà, nói gì mà liên lụy hay không.”
Sau khi trao đổi tin tức xong với mẹ, ta bước ra cửa. Vừa đi đến góc tường, một bàn tay nắm lấy cánh tay ta kéo ta vào góc.
Nhìn rõ người, ta thở phào: “Đại ca, huynh làm gì vậy?”
Đại ca cau mày, vẻ mặt phức tạp nhìn ta.
“Nguyệt nhi, muội và cha mẹ rốt cuộc là có chuyện gì?”
Ta mặt không biến sắc: “Đại ca muốn hỏi gì?”
Hắn hít sâu một hơi: “Nhị đệ tam đệ không biết, nhưng ta còn không biết sao, lúc muội sinh ra, ta cũng ở đó.”
“Muội có biết Hoàng đế suýt chút nữa triệu chúng ta vào cung không!”
Nhận ra giọng mình quá to, hắn nhìn xung quanh, nói nhỏ: “Rốt cuộc các người có biết đây là tội tru di tam tộc không!”
Ta nhìn thẳng vào huynh ấy, cười: “Ca ca, chúng ta không quay đầu lại được nữa, hoặc là thắng, hoặc là chết.”