Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Kim Tỏa Tù Lung
Chương 3
9
Ta không do dự nuốt viên thuốc, vị ngọt lan trên đầu lưỡi.
Trần Vũ kích động ôm chặt ta: “Dao Nhi, đời này có nàng đã đủ!”
Ta đã hoàn toàn chiếm được lòng tin của hắn.
Mọi kế hoạch phản loạn của hắn, ta đều nghe không sót điều gì.
Bao nhiêu biết được, ta đều bí mật chuyển thư ra ngoài.
Đường hắn đi thuận lợi dị thường: Thích sát Thái tử.
Đầu độc hoàng đế.
Điều binh lâu năm trấn áp bá quan, giết sạch các hoàng tử và vương gia.
Ngày hắn khoác long bào, Trần Vũ ngồi lên nửa ngai vàng, phấn khởi gọi ta: “Dao Nhi, lại đây cảm thụ cảm giác nhìn thiên hạ dưới chân.”
“Giang sơn này, trẫm đều có thể chia sẻ cùng nàng.”
Ta ngoan ngoãn bước tới.
Nhưng chưa kịp ngồi xuống, thân tín của hắn hoảng hốt xông vào: “Bệ hạ! Thái tử chưa chết! Hắn mang quân Vũ tướng quân trở về chém giết! Tĩnh Vương cũng đang tụ binh ngoài phong địa, còn có…”
“Còn gì?”
Trần Vũ gấp gáp truy hỏi.
Thân tín quỳ rạp xuống đất, giọng run rẩy: “Quân của chúng ta… tám phần đã phản rồi! Cung môn thủ không nổi nữa! Xin bệ hạ mau chạy!”
Trần Vũ choáng váng một thoáng, rồi lập tức kéo ta theo mật đạo chạy trốn, leo lên một cỗ xe ngựa.
Hắn vẫn không hiểu sai sót nằm ở đâu, nhưng rất nhanh trấn định lại: “Dao Nhi đừng sợ, chỉ cần trẫm còn sống, sớm muộn gì cũng có ngày quay lại!”
Ta nằm trong lòng hắn im lặng.
Nhưng người của Thái tử đã theo sát như bóng với hình, chẳng mấy chốc đuổi kịp.
Thuộc hạ của hắn kẻ thì chết, kẻ đầu hàng.
Ngay cả người đánh xe cũng vứt cương mà chạy.
Cuối cùng, chúng ta bị dồn đến mép vực, đường lui đã tuyệt.
Trần Vũ nhìn vực sâu vạn trượng, vẻ mặt coi cái chết nhẹ tựa lông hồng: “Ý dư tâm chi sở thiện hề, tuy cửu tử kỳ do vị hối! Dao Nhi, nàng nguyện theo trẫm cùng tử vong không? Chúng ta cùng làm đôi uyên ương quỷ, không uổng kiếp tương phùng này.”
Gió bên tai rít như than khóc.
Ta lạnh lùng nhìn hắn, không cần giả vờ nữa: “Muốn chết thì tự mình chết.”
“Chớ kéo theo ta.”
“Dao Nhi… nàng nói gì?”
Trần Vũ kinh hoàng, tưởng mình nghe nhầm.
“Ta bảo ngươi tự chết đi.”
“Không nghe rõ sao?”
Ta rút trâm giấu trong tay áo, đâm thẳng vào ngực hắn.
Máu tuôn ra.
Hắn cúi đầu nhìn, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đầy mê hoặc và không hiểu: “Khụ… khụ… Dao Nhi… Trẫm đối với nàng tốt như vậy… Vì sao nàng lại làm trẫm bị thương?”
“Đừng tự cảm động nữa.”
“Cái gọi là tốt của ngươi… đều là xiềng xích.”
“Ta căn bản không hề muốn.”
“Ngươi coi ta như con chó - ngoan thì thưởng, trái ý thì phạt.”
“Nếu ta mà yêu ngươi, vậy chắc đầu óc có bệnh!”
“Nàng… không yêu trẫm?”
Đôi mắt Trần Vũ đỏ bừng, bất chấp vết thương, nắm chặt lấy tay ta.
“Vậy vì sao nàng…”
“Vì để đạt được lòng tin của ngươi.”
Ta lạnh lùng cắt ngang, đẩy trâm sâu vào da thịt hắn: “Bên cạnh ngươi… không chỉ có Vũ Nương là gian tế.”
10
Trần Vũ phun ra một ngụm máu lớn, bắn lên tay ta, khiến ta không khỏi lộ vẻ chán ghét.
Phía sau, truy binh của Thái tử đã đuổi tới nơi.
“Dao nhi, ta không oán hận nàng.”
“Nhưng ta muốn mang nàng cùng xuống hoàng tuyền, cho dù chết cũng không chia lìa!”
Hắn kéo mạnh ta muốn nhảy xuống vực.
Trong khoảnh khắc nguy cấp, một mũi tên sắc bén xé gió bay tới, ghim thẳng vào chân hắn.
Trần Vũ đau đến khuỵu xuống, truy binh lập tức xông lên áp chế hắn.
Một bàn tay thon dài trắng nõn kéo ta về sau che chở: “Trần Vũ, ngươi hại bao nhiêu nữ tử, ác nghiệp chất chồng, còn muốn kéo Dao nhi cùng chết với ngươi? Nằm mơ!”
Trần Vũ bị ghìm xuống đất, mắt đỏ ngầu như sắp nứt: “Đường Phù Dao! Có phải ngươi cùng con chó Thái tử cấu kết nên mới không chịu theo ta chết cùng?!”
“Lòng ngươi đen, nhìn đâu cũng thấy dơ bẩn.”
Người chắn trước mặt ta vén tấm sa lên, lộ ra dung nhan thanh lãnh tuyệt mĩ.
“Chu Nghi! Sao lại là ngươi?!”
Trần Vũ gần như trợn rách mắt.
Chu Nghi bước tới, đứng trước hắn, từ trên cao cúi mắt xuống: “Sao lại không thể là ta?”
“Ngươi là nữ nhân, làm sao phát động binh biến? Thái tử đâu? Kêu hắn ra đây! Đừng nấp sau váy đàn bà làm con rùa rụt cổ!”
“Thái tử sớm bị người của ngươi ám sát rồi.”
“Ta là Thái tử phi, mượn danh hắn để lật đổ ngươi, có gì kỳ quái?”
Chu Nghi rút kiếm, không hề do dự chặt phăng một cánh tay của Trần Vũ.
Tiếng kêu thảm vọng tận mây trời.
Chu Nghi mặt không đổi sắc, hờ hững ngoáy lỗ tai, rồi lại một nhát chém đứt lỗ tai hắn.
Kiếm quang loé lên, khiến ta bỗng nhớ đến ngày nàng bổ quan tài cứu ta khỏi cõi chết.
Khi ấy, ta khản giọng kêu cứu, móng tay cào đến bật máu, sắp nghẹt thở mà chết…
Là nàng chém vỡ nắp quan tài, kéo ta ra ánh sáng.
Ta dập đầu cảm tạ, nước mắt liên tục rơi, lòng hoảng loạn và mờ mịt, không biết tương lai sẽ đi về đâu.
Chu Nghi đặt tay lên vai ta, buộc ta ngẩng đầu nhìn trời.
Ta ngơ ngác làm theo, chỉ thấy vầng trăng tròn bị tầng mây đen phủ kín.
“Nàng xem, trời chưa sập.”
“Trăng dẫu bị che vẫn sáng.”
“Ông trời đã để nàng sống, thì nàng phải nắm lấy cơ hội.”
“Dù làm gì, cũng phải nuôi nổi chính mình.”
Đó là lần đầu có người nói những lời ấy với ta.
Nàng còn bảo: dựa người thì khó lớn, nàng sẽ không thu nhận ta, hãy rời kinh thành tránh đi, vạn bất đắc dĩ mới đến Tướng quân phủ tìm nàng.
Nàng không chỉ là Thái tử phi, mà còn là danh tướng uy chấn một phương - Tướng quân Chu Nghi.
Nhớ lời nàng, ta chạy vào núi… gặp Lưu Kiến Sơn.
Ta tưởng kiếp này đã thoát khỏi sóng gió, nào ngờ lại bị Trần Vũ cướp về phủ.
Hắn bề ngoài ôn nhu tuấn tú, nhưng dưới lớp da ấy là một kẻ điên méo mó, tàn độc đến biến thái.
Vì sợ hắn tổn hại thai nhi trong bụng, ta đành mua chuộc bà lão đưa rau, bí mật xin Chu Nghi cứu giúp.
Vũ nương vào phủ dưới thân phận vũ cơ, nàng không đưa ta chạy trốn, mà dẫn ta xuống địa lao ngầm trong vương phủ.
Ở đó, mỗi ngày đều có nữ tử bị đưa xuống, đánh đập tàn khốc, chặt xẻ tứ chi, cuối cùng ném ra ngoài như đống xương mục rữa.
Trần Vũ xuất thân từ lãnh cung, thuở nhỏ không được sủng ái, còn bị Trưởng công chúa làm nhục đến phế mất tánh mạng nam tử.
Từ đó tâm lý biến dạng, sinh hận thấu xương với nữ nhân.
Vũ nương hỏi ta có dám lấy thân làm mồi nhử để diệt trừ tai hoạ này không, nàng sẽ thay ta chắn hết tổn thương.
Ta ban đầu do dự, nhưng khi Trần Vũ vươn ma trảo về phía nha hoàn chăm sóc ta…
Ta cắn răng đồng ý.
11
Trần Vũ bị giam vào đại lao, Chu Nghi muốn hắn phải chịu hết cực hình rồi mới được chết.
Nàng dựa vào binh quyền trong tay, đường hoàng bước lên ngôi vị ấy.
Quần thần phẫn nộ, quát tháo nữ nhân xưng đế tức là vận nước suy tàn.
Chu Nghi phất tay áo rộng, lạnh giọng: “Chúng ta ngoài trận sinh tử, các ngươi trong kinh rượu thịt ê hề.”
“Võ tướng bất tài, văn thần tham ô, quân lương bớt lại bớt, lương thảo trì hoãn liên miên, chỉ có thuế má dân đen là tăng từng năm.”
“Giữ các ngươi có ích gì?”
Chúng quan bị nàng chặn họng, chỉ một người còn dám cứng cổ: “Nhưng thiên hạ sao có thể rơi vào tay đàn bà?”
“Các ngươi chui từ váy đàn bà mà ra, giờ quay lại mắng mẹ mình?”
“Không phục thì đánh bại ta, ta sẽ giao thiên hạ cho ngươi.”
Chu Nghi tuốt kiếm, khí thế lẫm liệt.
Người nọ lập tức rụt cổ, nửa chữ cũng không dám thốt.
Trong đám võ tướng, U Lạc Tông - người nắm năm vạn thiết kỵ - là người đầu tiên quỳ xuống.
Có hắn làm gương, kẻ quỳ kẻ dập đầu không dứt.
Kẻ không phục đều bị xử quyết ngay tại chỗ, Chu Nghi không thèm chớp mắt.
Nàng đã đi đến bước này, đâu còn mềm lòng vì vài mạng người.
Thuốc hoàn Trần Vũ cho ta uống không ai nhận ra thành phần, mấy chục ngự y đều bó tay.
Hắn nói chỉ cần ta tự đến gặp hắn, hắn sẽ nói.
Ta một mình vào ngục.
Trần Vũ đôi mắt bị khoét đi, cả mặt dính máu, bị trói trên giá gỗ.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn nở một nụ cười nhợt nhạt: “Dao nhi, nàng đến rồi.”
Ta hơi kinh ngạc: “Ngươi còn nhìn thấy sao?”
Hắn lắc đầu: “Tiếng bước chân của nàng… ta nhận ra.”
Ta hừ nhẹ: “Ta tới rồi, nói đi.”
“Ta cho nàng uống không phải thuốc… chỉ là viên đường.”
“Ta muốn thử lòng nàng.”
“Nàng nuốt không chần chừ… ta tưởng nàng thật lòng yêu ta.”
Trần Vũ nói, trên mặt thoáng chút chua xót.
Ta khựng lại một thoáng, xoay người định đi.
“Dao nhi… ta sống không còn bao lâu.”
“Trên người ta có lễ vật tặng nàng… nàng lấy đi.”
Giọng hắn yếu dần, thấp hèn mà đáng sợ.
Ta vốn chẳng muốn quan tâm, nhưng hắn lại nói khẽ: “Dao nhi… nếu nàng không lấy… ta chỉ có thể làm quỷ theo nàng… đời đời kiếp kiếp…”
Ta rùng mình.
Đành quay lại, cáu kỉnh: “Ở đâu?”
Hắn áo quần rách nát, nửa thân trần trụi, vốn không thể giấu vật gì.
“Ở trước ngực ta.”
Ta nhìn kỹ - hắn dùng chính ngọc trâm dương chi cắm thẳng vào da thịt trên ngực.
“Thứ này quý giá, ta sợ hành hình sẽ bị cướp mất… không tặng nàng được.”
Ta nén buồn nôn, rút trâm ra.
Trần Vũ đau đến rên hai tiếng, thở dốc: “Dao nhi… cài thử xem.”
“Trần Vũ, đừng được voi đòi tiên.”
Ta nhanh chóng rời đi, vừa ra khỏi đại lao lập tức vứt trâm đi, nhưng vẫn nghe văng vẳng tiếng hắn: “Dao nhi… nàng cài trâm đẹp quá…”
“Giống hệt lần đầu ta gặp nàng… như tiên tử bước vào đời ta… khi ấy ta liền thề… nhất định phải có được nàng…”
“Đồ điên.”
Ta nghiến răng thầm mắng.
Trên đường trở về, ta gặp Triệu Hàm Nguyệt.
Nàng đứng chờ đã lâu, áo mỏng nhiễm lạnh, thấy ta liền muốn hành lễ.
Ta kịp ngăn lại: “Không cần đa lễ.”
“Ta đã thỉnh chỉ, cho nàng trở về Triệu phủ.”
“Từ nay nàng không còn là An Vương phi, chỉ là nữ tử nhà họ Triệu.”
Triệu Hàm Nguyệt đỏ hoe mắt, vội vàng cảm tạ.
Xưa nay giữa ta và nàng vốn không oán thù gì.
Nàng tính tình ôn nhu, chỉ do bị Trần Vũ ép buộc phải đóng vai ác, để hắn lấy đó làm cớ tỏ ra tốt với ta.
Đêm ấy nàng buộc ta quỳ, cũng chỉ vì Trần Vũ cho người canh trong trúc lâm.
Ta mà lộ dấu vết, thân phận tất bại lộ.
Triệu Hàm Nguyệt không phải gian tế của ai, chỉ là tai mắt lanh lợi.
Nàng âm thầm tra ra thân phận của ta và Vũ nương, vậy mà vẫn chọn giúp ta.