Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Khi Tôi Giấu Đi Thành Tích Thật
Chương 8
Chu Thuật Cẩn đứng ngoài thang máy, nhìn chiếc túi của tôi rất lâu.
Sau đó ánh mắt mới từng chút từng chút dời lên mặt tôi.
Hóa ra ngày đó thứ anh nhìn không phải túi của tôi.
Mà là móc treo đính đá trên túi.
Bởi vì đó là món bateau tặng tôi.
Bởi vì đó là món Chu Thuật Cẩn tặng bạn gái qua mạng của anh.
Chiếc móc treo ấy xuất hiện trên túi của tôi.
22
Tôi nhắm mắt lại.
Vô cớ cảm thấy lạnh.
Có lẽ từ lúc đó, Chu Thuật Cẩn đã đoán ra thân phận của tôi.
Muốn xác minh thân phận của tôi đối với anh thật sự quá đơn giản.
Khó trách sau đó, bateau trên mạng không còn hỏi tôi về sắp xếp tương lai và lựa chọn nữa.
Khó trách sau đó, Chu Thuật Cẩn đột nhiên bắt đầu chú ý đến tôi.
Bởi vì bateau chính là Chu Thuật Cẩn.
Bởi vì bạn trai qua mạng của tôi chính là Chu Thuật Cẩn.
Anh có thể biết mọi chuyện của tôi ngoài đời, tất nhiên sẽ không hỏi trên mạng nữa.
Có quá nhiều trùng hợp, nhưng trước đây tôi chưa từng đặt bateau và Chu Thuật Cẩn cạnh nhau để suy nghĩ.
Dù sao đó cũng là Chu Thuật Cẩn.
Sao Chu Thuật Cẩn có thể là người yêu qua mạng của tôi, là người cúi đầu nhượng bộ trước tôi được chứ?
Chuyện vượt rào như thế.
Vậy mà lại xảy ra trên người tôi và Chu Thuật Cẩn.
Cửa phòng múa bị gõ vang, đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy Chu Thuật Cẩn cầm một chiếc ô đen lớn, đang đứng ở cửa chờ tôi.
Dáng vẻ tôi ngồi xổm dưới đất quá kỳ lạ.
Anh hơi nhướng mày, đặt ô xuống rồi đi vào phòng múa.
“Sao vậy?”
Anh đã đi đến trước mặt tôi, lòng bàn tay hơi lạnh còn mang theo hơi ẩm của nước mưa, nhẹ nhàng chạm lên trán tôi.
“Có chỗ nào không khỏe sao?”
Giọng anh là sự dịu dàng được cố ý hạ chậm.
Tôi nhìn anh.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, tôi đã nghĩ đến bateau từng nói chuyện điện thoại với tôi.
Giọng của họ dịu dàng giống hệt nhau.
bateau sao có thể là anh được chứ?
Chu Thuật Cẩn sao có thể là bạn trai qua mạng của tôi được chứ?
23
Trước mặt, Chu Thuật Cẩn cau mày.
Anh nắm lấy cánh tay tôi, hỏi: “Em khó chịu ở đâu?”
Anh nói: “Anh đưa em đến bệnh viện.”
Cuối cùng tôi cũng hoàn hồn, nhẹ nhàng vặn tay muốn rút ra.
Nhưng Chu Thuật Cẩn không buông.
Tôi chỉ có thể để mặc anh nắm, nói: “Em không sao, chỉ là vừa rồi… hơi mệt.”
Mày Chu Thuật Cẩn vẫn chưa giãn ra.
Anh chăm chú nhìn tôi một cái.
Bàn tay đang nắm cánh tay tôi thuận thế trượt xuống cổ tay tôi, anh muốn dắt tôi rời đi.
Nói: “Đi thôi, về nhà trước đã.”
Tôi không phản bác, thậm chí không dám biểu hiện khác thường trước mặt anh.
Anh từng hỏi tôi nghĩ gì về anh trai mình.
Khi ấy tôi nói trước mặt anh quá thẳng thắn.
Vì vậy bây giờ, tôi căn bản không biết phải đối mặt với anh thế nào.
Tối đó tôi vẫn luôn giữ bình tĩnh.
Bình tĩnh cùng Chu Thuật Cẩn về nhà, bình tĩnh trở về phòng thu dọn hành lý.
Tôi thậm chí còn dư sức gửi cho bateau một tin nhắn: “Em phải đến trường rồi, gần đây có lẽ không thể trả lời tin nhắn của anh nhiều.”
Gửi xong tôi không quan tâm bateau trả lời thế nào nữa.
Mãi đến khi mẹ tôi về, tôi mới nhắc đến chuyện muốn đổi vé.
Vé máy bay đến thủ đô ban đầu là chiều tối ngày mai.
Chu Thuật Cẩn vừa hay phải đi Bắc Kinh công tác.
Ban đầu mẹ tôi đã quyết định để anh đưa tôi đi.
Nhưng bây giờ đầu óc tôi rối thành một mớ.
Tôi không dám tưởng tượng ngày mai ở riêng với Chu Thuật Cẩn, lại để anh đưa đến trường, liệu mình có bị lộ sơ hở hay không.
Vì vậy mẹ tôi vừa về, tôi đã nói muốn ngồi tàu cao tốc sáng sớm mai đến trường.
“Mưa lớn quá, hôm nay máy bay đều hủy rồi.” Tôi nói: “Mẹ, con đi tàu cao tốc sáng mai nhé.”
Mẹ tôi cau mày lướt thông báo của hãng hàng không.
Sau đó gật đầu, nói: “Sáng sớm mai mẹ đưa con đi.”
24
Cả đêm không ngủ được.
Bốn giờ sáng hôm sau, tôi đã mở mắt.
Đến ga tàu cao tốc là năm giờ.
Mẹ tôi đưa tôi đến cửa kiểm tra an ninh.
Tôi đang định xoay người rời đi.