Khi Hoàng Đế Buông Tay

Chương 5



12

Về đến nhà.

Ta đóng cổng viện.

Ngăn tất cả ồn ào và hỗn loạn bên ngoài.

Như thể ngăn cách hai thế giới.

Sợi dây thần kinh căng thẳng suốt cả ngày.

Cuối cùng… cũng buông lỏng.

Cả người ta mềm nhũn.

Ngã về phía sau.

Một đôi tay ấm áp và mạnh mẽ kịp thời đỡ lấy ta.

Là Thẩm Yến.

Chàng ôm chặt ta vào lòng.

Vòng tay của chàng.

Vẫn ấm áp như vậy.

Vẫn khiến người ta an tâm như vậy.

Giống như một bến cảng có thể che mưa chắn gió.

Nước mắt ta… cuối cùng không kìm được nữa.

Trào ra như vỡ đê.

Ta vùi mặt sâu vào ngực chàng.

Khóc nức nở.

Như muốn đem tất cả tủi nhục, đau khổ và sợ hãi của hai kiếp…

Khóc hết một lần.

Ta khóc đến thở không ra hơi.

Toàn thân run rẩy.

Thẩm Yến không nói gì.

Chàng chỉ ôm ta.

Nhẹ nhàng vỗ lưng ta từng nhịp.

Động tác rất khẽ.

Rất dịu.

Giống như đang dỗ dành một đứa trẻ vừa bị hoảng sợ.

Hai đứa trẻ cũng bị ta dọa sợ.

Chúng đứng bên cạnh.

Đôi mắt to vô tội mở tròn.

Không biết phải làm gì.

“Mẫu thân… đừng khóc…”

Niệm Chiêu đưa tay nhỏ ra.

Nhẹ nhàng chạm vào mặt ta.

Lau nước mắt cho ta.

Niệm An cũng học theo chị.

Ôm lấy chân ta.

“Mẫu thân đừng khóc… Niệm An ở đây.”

Giọng nói non nớt vang lên.

Nghe tiếng con.

Tim ta như bị ai đó bóp mạnh.

Chua xót… lại mềm nhũn.

Ta dần dần ngừng khóc.

Rời khỏi vòng tay Thẩm Yến.

Ngồi xuống.

Ôm hai đứa trẻ vào lòng.

“Xin lỗi… là mẫu thân không tốt, dọa các con rồi.”

Ta nghẹn ngào nói.

“Mẫu thân không sao nữa… mẫu thân không khóc nữa.”

Hai đứa trẻ gật đầu, nửa hiểu nửa không.

Chúng ôm lại ta.

Dùng thân thể nhỏ bé của mình.

Mang đến cho ta sự an ủi ấm áp nhất.

Ôm chúng trong lòng.

Trong tim ta dâng lên vô vàn cảm xúc.

Chỉ thiếu một chút.

Chỉ một chút nữa thôi.

Ta đã mất chúng.

Ta đã mất gia đình mà ta dùng cả mạng sống để bảo vệ.

May mà…

Tất cả đã qua.

Thái Thanh mang đến một chậu nước nóng và chiếc khăn sạch.

Nàng mắt đỏ hoe.

Nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt ta.

“Phu nhân… mọi chuyện đã qua rồi.”

Nàng khẽ nói.

Ta gật đầu.

Đúng vậy.

Đã qua rồi.

Ta đứng dậy.

Nắm tay Thẩm Yến.

Chúng ta bước vào phòng.

Ta giao hai đứa trẻ cho Thái Thanh chăm sóc.

Rồi đóng cửa lại.

Trong phòng.

Chỉ còn hai người chúng ta.

Ta nhìn Thẩm Yến.

Trên mặt chàng vẫn còn chút tái nhợt.

Ta biết.

Những chuyện hôm nay…

Đối với chàng là cú sốc quá lớn.

“Thẩm Yến.”

Ta khẽ gọi.

“Chàng… đã biết hết rồi.”

Chàng gật đầu.

“Chàng… có thấy ta lừa chàng không?”

Trong giọng ta có chút bất an dè dặt.

Ta sợ.

Sợ chàng để tâm quá khứ của ta.

Sợ chàng ghét bỏ ta.

Sợ chàng… rời bỏ ta.

Nhưng Thẩm Yến lại cười.

Chàng đưa tay.

Nhẹ nhàng vuốt má ta.

Ánh mắt dịu dàng như có thể nhỏ nước.

“Ngốc.”

Chàng nói.

“Sao ta có thể nghĩ nàng lừa ta?”

“Nàng chỉ chọn cách… bảo vệ chính mình.”

“Ta còn chưa kịp đau lòng cho nàng.”

“Sao có thể trách nàng?”

Nước mắt ta lại rơi.

“Nhưng ta…”

“Chiêu Ngôn.”

Chàng ngắt lời ta.

Chàng nâng mặt ta lên.

Để ta nhìn vào mắt chàng.

Ánh mắt chàng trong trẻo và kiên định.

“Nàng nghe ta nói.”

“Người ta yêu là Thẩm Chiêu Ngôn.”

“Là cô gái quên thu chỉ thêu trong ngày mưa.”

“Là cô ngốc buồn rầu vì một chậu quân tử lan.”

“Là người thê tử vì ta mà vào bếp nấu ăn.”

“Là mẫu thân của Niệm Chiêu và Niệm An.”

“Còn Lạc hoàng hậu năm xưa…”

“Nàng ấy là ai, quá khứ thế nào…”

“Đều không liên quan đến ta.”

“Ta chỉ biết.”

“Người đứng trước mặt ta.”

“Là người ta muốn dùng cả đời để bảo vệ.”

“Như vậy… là đủ rồi.”

Lời của chàng.

Như dòng nước ấm.

Chảy khắp cơ thể ta.

Sưởi ấm trái tim đã lạnh suốt hai kiếp.

Ta không kìm được nữa.

Nhón chân lên.

Chủ động hôn lên môi chàng.

Nụ hôn ấy.

Không mang dục vọng.

Chỉ tràn đầy cảm kích và yêu thương.

Cảm ơn chàng, Thẩm Yến.

Cảm ơn chàng đã bước vào đời ta.

Cảm ơn chàng…

đã cho ta một gia đình trọn vẹn.

Chiều tối.

Lâm Phong đến.

Hắn sắp dẫn Huyền Giáp quân lên phía bắc chống giặc.

Trước khi đi.

Hắn đến từ biệt ta.

Ta kể cho hắn nghe chuyện mình trọng sinh.

Và toàn bộ chân tướng việc Lạc gia bị diệt môn ở kiếp trước.

Nghe xong.

Hắn im lặng rất lâu.

Người đàn ông sắt đá từng vào sinh ra tử trên chiến trường.

Lúc này…

mắt cũng đỏ.

“Thì ra là vậy… thì ra là vậy…”

Hắn lẩm bẩm.

“Là ta vô dụng… không bảo vệ được Vương gia và thiếu tướng quân.”

“Cũng không sớm tìm được công chúa điện hạ.”

“Để người phải chịu khổ như vậy.”

Nói xong.

Hắn lại định quỳ xuống.

Ta vội đỡ hắn.

“Lâm tướng quân, chuyện này không phải lỗi của ngươi.”

“Tất cả… đều là số mệnh.”

“Giờ ta chỉ mong.”

“Ngươi bảo trọng.”

“Trên chiến trường, bảo vệ tốt bản thân.”

“Và bảo vệ các huynh đệ Huyền Giáp quân.”

“Chờ chiến sự kết thúc… các ngươi nhất định phải trở về bình an.”

Lâm Phong gật mạnh.

“Công chúa điện hạ yên tâm.”

“Mạt tướng nhất định không phụ kỳ vọng!”

Hắn lấy từ trong áo ra một khối hổ phù bằng ngọc đen.

Đưa cho ta.

“Công chúa điện hạ, đây là hổ phù của Huyền Giáp quân.”

“Thấy hổ phù như thấy Vương gia.”

“Đường tới Bắc cảnh xa xôi, không biết khi nào gặp lại.”

“Người giữ vật này phòng khi cần.”

“Nếu gặp nguy hiểm, có thể dùng hổ phù điều động toàn bộ cựu bộ của Lạc gia.”

Ta nhận hổ phù.

Ngọc lạnh buốt.

Như vẫn còn lưu lại nhiệt độ của phụ thân.

Trong lòng ta dâng lên muôn vàn cảm xúc.

“Lâm tướng quân… bảo trọng.”

“Mạt tướng cáo từ!”

Lâm Phong hành một quân lễ tiêu chuẩn.

Sau đó quay người.

Sải bước rời đi.

Bóng lưng hắn kéo dài dưới ánh hoàng hôn.

Tiêu điều…

mà kiên định.

Ta biết.

Chuyến đi này.

Sẽ lại là một trận

mưa m//áu gió tanh.

13

Ngày Tiêu Dịch trở về kinh thành.

Bầu trời u ám.

Mây chì nặng nề.

Giống hệt tâm trạng của hắn.

Lúc đến.

Hắn là hoàng đế vi hành, khí thế bừng bừng.

Lúc về.

Hắn lại giống một kẻ bại trận, mất hết giáp trụ.

Đội Huyền Giáp quân Lâm Phong phái đi.

Danh nghĩa là “hộ tống”.

Thực chất là giám sát.

Suốt đường đi.

Họ ít nói.

Ánh mắt sắc như dao.

Luôn nhắc nhở hắn…

Mọi chuyện xảy ra trong trà quán Thanh Khê.

Bức hòa ly thư hắn tự tay viết.

Dấu ngọc tỷ hắn tự tay đóng.

Và câu nói nhẹ bẫng nhưng tàn nhẫn của Lạc Chiêu Ngôn —

“Chỉ là trùng hợp.”

Mỗi cảnh tượng.

Mỗi lời nói.

Đều như những chiếc đinh nung đỏ.

Đóng sâu vào xương tủy hắn.

Khiến hắn đau.

Khiến hắn giận.

Khiến hắn hối hận.

Hối hận đến đứt gan đứt ruột.

Xe ngựa tiến vào hoàng thành.

Dừng trước điện Càn Thanh.

Vương Chấn lăn lộn vén rèm xe.

“Bệ hạ… đến… đến rồi…”

Tiêu Dịch không động đậy.

Hắn ngồi trong xe, nhìn cung điện trước mắt — quen thuộc mà cũng xa lạ.

Nơi này là trung tâm quyền lực của hắn.

Là chiếc lồng vững như thành đồng mà chính tay hắn dựng nên.

Nhưng lúc này, hắn lại cảm thấy…

Kẻ bị nhốt trong lồng, chính là mình.

Hắn bước xuống xe.

Bước chân có chút loạng choạng.

Cung nhân quỳ kín đất, đồng thanh hô “Vạn tuế”.

Nhưng hắn dường như không nghe thấy.

Hắn đi thẳng vào Ngự thư phòng.

Cho lui tất cả mọi người.

Một mình lặng lẽ ngồi trên long ỷ — chiếc ghế tượng trưng cho quyền lực tối cao.

Trong thư phòng đốt loại long diên hương hắn thích nhất.

Nhưng thứ hắn ngửi thấy…

Lại là mùi trà rẻ tiền của quán trà nhỏ ở trấn Thanh Khê Giang Nam.

Còn có mùi mực nhàn nhạt trên người người đàn ông tên Thẩm Yến.

Và mùi hoa đào phảng phất trên người Lạc Chiêu Ngôn.

Hắn nhắm mắt lại.

Trong đầu không thể khống chế hiện lên hình ảnh của họ.

Họ đứng cạnh nhau.

Hợp đến mức chói mắt.

Người đàn ông ấy dùng thân mình che chở vợ con.

Chiêu Ngôn của hắn…

Ánh mắt nàng nhìn người đàn ông kia đầy tin cậy và nương tựa.

Ánh sáng ấy…

Hắn chưa từng thấy trong mắt nàng.

Còn hai đứa trẻ.

Niệm Chiêu.

Niệm An.

Thẩm Niệm Chiêu.

Thẩm Niệm An.

Tên thật đẹp.

Một cái là nhớ thương Chiêu Ngôn.

Một cái là cầu mong bình an cả đời.

Không có nửa phần liên quan đến Tiêu Dịch hắn.

Nhưng đôi mắt của chúng…

Vì sao lại giống hắn như vậy?

“Trùng hợp?”

Tiêu Dịch đột nhiên mở mắt.

Một quyền nện mạnh xuống long án.

“Ầm!”

Tấu chương và bút mực trên bàn bật lên.

Hắn tuyệt đối không tin đó là trùng hợp!

Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy!

Hắn phải tra!

Nhất định phải tra ra sự thật!

“Vương Chấn!”

Hắn quát lớn.

Vương Chấn lăn lộn chạy vào.

“Nô tài có mặt.”

“Cho trẫm phái Ảnh vệ xuống Giang Nam.”

Giọng Tiêu Dịch lạnh như băng.

“Tra! Tra cho trẫm sạch sẽ người đàn ông tên Thẩm Yến đó!”

“Tổ tông mười tám đời của hắn, mọi chuyện quá khứ của hắn, tra sạch cho trẫm!”

“Còn hai đứa trẻ!”

“Ngày sinh tháng đẻ của chúng, sinh khi nào, tra cho rõ ràng!”

“Nhớ kỹ — chuyện này tuyệt đối không để ai biết!”

“Đặc biệt là… bên phía hoàng hậu.”

Vương Chấn giật mình.

Vội quỳ xuống.

“Nô tài tuân chỉ!”

“Cút!”

Tiêu Dịch phất tay.

Vương Chấn như được đại xá, vội vàng lui ra.

Ngự thư phòng lại rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Tiêu Dịch ngả người vào long ỷ.

Hắn cảm thấy mệt mỏi chưa từng có.

Và…

cô độc đến tận xương tủy.

Đêm hôm đó.

Tân hậu Liễu Như Yên đích thân bưng một bát canh sâm đến Ngự thư phòng.

Nàng vẫn đẹp đến kinh tâm động phách.

Phượng bào lộng lẫy tôn lên làn da trắng như tuyết.

Mày mắt như họa.

“Bệ hạ, người đã về rồi sao không báo cho thần thiếp?”

Giọng nàng mềm như nước.

“Thần thiếp lo cho người mấy ngày nay.”

Nàng bước đến sau lưng hắn định xoa vai.

Tiêu Dịch lại lặng lẽ tránh đi.

“Trẫm không sao.”

Giọng hắn lạnh nhạt.

Tay Liễu Như Yên khựng lại giữa không trung.

Trên mặt nàng thoáng qua sự lúng túng và tổn thương.

“Bệ hạ… người có phải đang phiền lòng chuyện gì không?”

Nàng cẩn thận hỏi.

“Không liên quan đến nàng.”

Tiêu Dịch cầm tấu chương giả vờ phê duyệt.

Sắc mặt Liễu Như Yên tái đi.

Nàng cắn môi, vẫn bưng bát canh sâm đặt trước mặt hắn.

“Bệ hạ, đây là thần thiếp đích thân nấu.”

“Người uống một chút đi, tốt cho sức khỏe.”

Tiêu Dịch nhìn cũng không nhìn.

“Để đó.”

Tim Liễu Như Yên chìm xuống.

Nàng cảm nhận được…

Tiêu Dịch đã thay đổi.

Từ sau khi trở về từ Giang Nam.

Hắn trở nên khác hẳn.

Lạnh nhạt với nàng.

Xa cách với nàng.

Trên người hắn có thêm thứ cảm xúc u ám và nóng nảy nàng không hiểu nổi.

Nàng không dám nói thêm.

Lặng lẽ đặt bát canh xuống rồi lui ra.

Đúng lúc đó.

Một tiểu thái giám vội vã chạy vào.

“Bẩm bệ hạ, cựu bộ Trấn Bắc Vương, thống lĩnh Huyền Giáp quân Lâm Phong, hôm nay đã dẫn quân xuất phát đi Bắc cảnh.”

Tay Tiêu Dịch phê tấu chương khựng lại.

“Biết rồi.”

Hắn nhàn nhạt đáp.

Đồng tử Liễu Như Yên lại co rút.

Huyền Giáp quân?

Đó không phải thân binh của nhà họ Lạc sao?

Chẳng phải đã bị đánh tan từ lâu?

Sao lại xuất hiện?

Còn đi Bắc cảnh?

Một nỗi bất an mãnh liệt siết chặt tim nàng.

Nàng giả vờ hỏi:

“Bệ hạ, Huyền Giáp quân không phải đã…”

“Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.”

Tiêu Dịch lạnh lùng cắt lời.

Tim Liễu Như Yên hoàn toàn lạnh đi.

Nàng biết…

Chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn mà nàng không biết.

Và chuyện đó…

Rất có thể liên quan đến Lạc Chiêu Ngôn — người đã “ch//ết” năm năm trước.

Trực giác của phụ nữ luôn nhạy bén.

Nàng cúi người hành lễ rồi rời khỏi Ngự thư phòng.

Trở về Phượng Nghi cung.

Nàng cho lui hết cung nhân.

Một mình ngồi trong cung điện lạnh lẽo.

Nàng bước đến bàn trang điểm.

Nhìn người phụ nữ trong gương.

Người trong gương vẫn xinh đẹp.

Là người phụ nữ tôn quý nhất hậu cung.

Nhưng trên mặt nàng không có nụ cười.

Chỉ có…

Sự không cam lòng và ghen ghét sâu sắc.

Nàng đưa tay đặt lên bụng mình.

Năm năm qua.

Nàng đã dùng mọi cách.

Tiêu Dịch cũng từng sủng hạnh nàng.

Nhưng bụng nàng…

Vẫn không có động tĩnh.

Ngay cả một công chúa nàng cũng không sinh được cho hắn.

Còn Lạc Chiêu Ngôn.

Người phụ nữ bị hắn ghét bỏ, bị phế truất ấy.

Lại sinh cho người khác một trai một gái ở Giang Nam.

Chỉ cần nghĩ đến đó.

Tim Liễu Như Yên như bị rắn độc cắn xé.

Đau đến nghẹt thở.

Không.

Nàng tuyệt đối không thể để người phụ nữ đó có cơ hội trở mình.

Cho dù nàng đã “ch//ết”.

Nàng cũng phải xóa sạch dấu vết tồn tại của nàng ta.

Nàng cầm một cây trâm vàng.

Ánh mắt trở nên tàn độc và quyết liệt.

Lạc Chiêu Ngôn.

Dù ngươi hóa thành tro.

Ta cũng sẽ khiến ngươi…

Vĩnh viễn không thể ngóc đầu!

Chương trước Chương tiếp
Loading...