Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hoa Nhài Trắng Nở Cuối Mùa
Chương 4
Căn hộ ven sông.
Phòng khách nơi tôi từng bị ép quỳ gối làm nhục chính mình giờ đây nặng nề như bị bọc trong sắt thép.
Tần Nhược không còn vẻ ngoan ngoãn hay cay nghiệt thường ngày. Trên gương mặt cô ta chỉ còn lại sự hoảng loạn và trắng bệch khi bị dồn đến đường cùng.
Những bức ảnh và bản sao tài liệu rơi vãi trước mặt cô ta, như những cái miệng há to phơi bày toàn bộ thủ đoạn bẩn thỉu đã được âm thầm thao túng. Tiếp cận hộ lý. Dấu vết chuyển khoản. Chuỗi tin đồn được dàn dựng tinh vi.
Lục Minh Triết ngồi đối diện. Âu phục chỉnh tề, nhưng trông như một pho tượng băng đã mất đi linh hồn. Đáy mắt chỉ còn lại sự lạnh lẽo chết chóc.
“Giải thích đi.”
Hai chữ thốt ra, lạnh đến mức như xuyên thẳng vào tủy sống.
Môi Tần Nhược run rẩy.
“Minh Triết, nghe em nói. Em không cố ý hại chết mẹ của Nguyễn An Nhiên.”
“Chỉ là em quá tức giận. Rõ ràng em mới là vợ anh. Cô ta cứ bám lấy anh. Em đã nhẫn nhịn quá lâu rồi. Em chỉ muốn cô ta biết khó mà lui.”
“Biết khó mà lui?”
Lục Minh Triết bật cười lạnh lẽo, ngón tay gõ nhẹ lên đống chứng cứ.
“Mua chuộc hộ lý. Cố tình kích động trước giường bệnh nhân nặng. Tung tin đồn độc hại đến mức đủ giết người. Thậm chí còn ám chỉ bệnh viện cố tình trì hoãn cứu chữa.”
“Tần Nhược, cái gọi là biết khó mà lui của cô là lấy mạng người.”
Sắc mặt Tần Nhược tái nhợt hoàn toàn. Cô ta hiểu rõ sản nghiệp nhà mình phụ thuộc vào nhà họ Lục đến mức nào. Lục Minh Triết lúc này, rõ ràng là muốn tận diệt tận gốc.
Sau cơn hoảng sợ tột cùng, một thứ thù hận điên cuồng bùng nổ. Cô ta ngửa đầu cười lớn, ánh mắt sắc lẻm méo mó, mọi lớp ngụy trang rơi rụng không còn sót lại.
“Lục Minh Triết, anh còn giả vờ cái gì nữa?”
“Diễn cái trò tình thâm nghĩa nặng này cho ai xem?”
“Kẻ đáng chết nhất chính là anh.”
“Là anh giấu cô ta để cưới tôi. Là anh vừa muốn lợi ích từ gia đình, vừa muốn giữ lấy tình yêu của cô ta.”
“Chính anh kéo cô ta xuống vũng bùn này.”
“Anh cho tôi hy vọng, rồi lại đẩy tôi vào tuyệt vọng.”
“Tất cả mọi chuyện này, đều là do anh.”
“Tôi thành ra thế này, chẳng phải vì anh dung túng hết lần này đến lần khác hay sao?”
“Là anh nói năng mập mờ, khiến tôi cứ ngỡ cuối cùng anh sẽ chọn tôi.”
“Mẹ của Nguyễn An Nhiên chết rồi, anh đau lòng à?”
“Đáng đời.”
“Đó chính là báo ứng của anh.”
“Loại đàn ông ích kỷ như anh, không xứng đáng nhận được bất kỳ sự chân thành nào.”
“Nguyễn An Nhiên đời này sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.”
“Cô ấy chỉ biết hận anh đến hết kiếp.”
“Tôi nguyền rủa anh.”
“Nguyền rủa anh mỗi đêm đều bị ác mộng dày vò, vĩnh viễn sống trong bóng ma của cái chết mà anh đã gây ra cho mẹ Nguyễn An Nhiên.”
“Vĩnh viễn không bao giờ được tha thứ.”
Những lời nguyền rủa độc địa như những mũi gai tẩm độc, cắm sâu vào trái tim Lục Minh Triết vốn đã rách nát.
Cơ thể anh khẽ run lên, sắc mặt xám xịt, nhưng không phản bác lấy một lời.
Bởi những điều Tần Nhược gào lên, phần lớn đều là sự thật mà chính anh cũng không dám đối diện.
Anh chính là gốc rễ của toàn bộ bi kịch này.
“Cô nói xong chưa.”
Giọng Lục Minh Triết khàn đặc vì mỏi mệt, lạnh buốt đến tận xương tủy.
“Lời nguyền của cô, tôi nhớ rồi.”
“Còn cô, với hành vi vu khống, gây rối, chuỗi chứng cứ đã đầy đủ. Cảnh sát sẽ sớm liên lạc.”
“Ngoài ra, toàn bộ tài sản đứng tên cô sẽ bị xử lý theo pháp luật để bồi thường và thanh toán.”
“Cha cô, để pháp luật phán xử.”
“Còn tôi và cô, chấm dứt tại đây.”
Anh không nhìn người phụ nữ đã hoàn toàn sụp đổ dưới đất thêm một lần nào nữa.
Quay người, dứt khoát rời khỏi căn hộ.
Tần Nhược cuối cùng cũng không thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.
Chứng cứ rõ ràng, tình tiết nghiêm trọng, đặc biệt là việc liên quan đến bệnh nhân nguy kịch và hậu quả không thể cứu vãn, cô ta bị kết án tù theo đúng trình tự pháp luật.
Trong suốt quá trình đó, Lục Minh Triết không can thiệp, cũng không tìm cách xoay xở, để mọi thứ diễn ra đúng theo quỹ đạo của pháp luật.
Sự sụp đổ của nhà họ Tần cùng việc Tần Nhược ngồi tù từng khiến giới thượng lưu xôn xao một thời gian, nhưng rất nhanh đã bị những câu chuyện mới che lấp.
Còn người trực tiếp đẩy tất cả đến bước này, sau khi cơn bão qua đi, chính bản thân Lục Minh Triết lại sụp đổ hoàn toàn.
Anh không còn đến công ty, nhốt mình trong căn nhà tân hôn năm xưa của chúng tôi, sống cùng rượu và những đêm dài không hồi kết.
Sự nghiệp, gia đình, tương lai.
Tất cả đối với anh, bỗng chốc trở nên vô nghĩa.
Anh gầy rộc đi rất nhanh, gò má hốc hác, tinh thần hoảng loạn, lúc tỉnh lúc mê.
Lời nguyền của Tần Nhược dường như ứng nghiệm.
Mỗi đêm anh đều bị ác mộng giày vò, lặp đi lặp lại hình ảnh tấm vải trắng lạnh lẽo trong bệnh viện, và đôi mắt đã mất đi ánh sáng sống của tôi.
Ba mẹ Lục, đặc biệt là mẹ anh, từ sốc và giận, dần chuyển sang hoảng sợ và xót xa.
Trước kia, bà từng ưa vẻ ngoan ngoãn của Tần Nhược, còn với tôi thì luôn giữ một khoảng cách.
Nhưng giờ đây, tận mắt nhìn con trai mình biến thành một cái xác không hồn, sản nghiệp gia đình đứng trước nguy cơ sụp đổ, bà không thể không cúi mình tìm đến tôi.
Đó là một buổi chiều mưa phùn rả rích.
Bà đứng trước cửa nhà mới của tôi, ăn mặc chỉnh tề, nhưng giữa đôi mày là sự lo lắng và gượng gạo không thể che giấu.
Tôi không mời bà vào nhà, chỉ đứng sau ngưỡng cửa, bình tĩnh nhìn bà.
“An Nhiên, chuyện trước kia là Minh Triết hỗn láo. Chúng tôi làm cha mẹ cũng có phần sai.”
“Nhưng bây giờ nó thật sự không ổn. Bác sĩ nói nếu cứ tiếp tục như vậy, tinh thần và thể chất đều sẽ sụp đổ hoàn toàn.”
“Nó không nghe ai cả, chỉ nghe con thôi.”
“Xem như dì cầu xin con, con có thể đi gặp nó một lần không.”
“Chỉ cần khuyên nó đừng tiếp tục tự hành hạ mình nữa, dù chỉ một câu cũng được.”
“Nhà họ Lục không thể không có nó. Đời nó cũng không thể cứ hủy hoại như thế này.”
Tôi lặng lẽ nghe hết, trong lòng tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.
Người phụ nữ trước mặt, từng là mẹ chồng tương lai mà tôi phải dè dặt đối diện, giờ đây chỉ còn là một người mẹ kiệt sức vì con trai.
Nhưng con trai bà, lại có liên quan trực tiếp đến cái chết của mẹ tôi.
“Bà Lục.”
Giọng tôi bình thản, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
“Đời Lục Minh Triết ra sao, là chuyện trong nhà của các người.”
“Mẹ tôi mất rồi. Nguyên nhân thế nào, có thể bà không biết hết, nhưng tuyệt đối không thể nói là không hay biết.”
“Bà nghĩ tôi có tư cách gì, đi an ủi một người đã gián tiếp gây ra cái chết của mẹ mình.”
Sắc mặt bà Lục tái đi rõ rệt.
“Chuyện đó… tất cả đều do Tần Nhược gây ra. Minh Triết nó đã vô cùng hối hận, nó cũng đã…”
“Nếu không có sự che giấu, dung túng và lựa chọn ích kỷ từ đầu của Lục Minh Triết, thì Tần Nhược có cơ hội ra tay hay không.”
Tôi nhẹ nhàng ngắt lời, nhưng từng chữ đều lạnh buốt.
“Anh ta là nhân.”
“Nỗi hối hận và đau khổ của anh ta, là quả.”
“Đó là điều anh ta phải gánh.”
“Tôi không có nghĩa vụ, cũng không có tâm trạng, đi xoa dịu cảm giác tội lỗi của một kẻ đã gián tiếp giết chết mẹ mình.”
“Còn nhà họ Lục.”
Tôi dừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào bà, ánh mắt trong suốt và dứt khoát.
“Tôi chưa từng có ý định trèo cao.”
“Từ nay về sau, xin các người đừng can thiệp vào cuộc sống của tôi và ba tôi nữa.”
“Lần này là lần cuối.”
“Mời bà về cho.”
Nói xong, tôi nhẹ nhàng khép cánh cửa lại, chặn ngoài cửa mọi biểu cảm lúng túng, kinh ngạc cùng những giọt nước mắt đang dâng lên của bà Lục.
Ngoài cửa, mơ hồ vọng lại tiếng nức nở bị kìm nén và âm thanh bước chân xa dần.
Tôi tựa lưng vào cánh cửa, khẽ thở ra một hơi thật sâu.
Lồng ngực còn nặng, nhưng nhiều hơn là cảm giác được giải thoát.
Giữa tôi và nhà họ Lục, giữa tôi và Lục Minh Triết, mọi ân oán tình thù, đến đây coi như kết thúc.
Những câu chuyện về họ truyền đến tai tôi, không còn gợi nổi một gợn sóng.
Tôi thậm chí cũng không buồn xác minh thật hay giả.
Yêu hận của họ, báo ứng hay tự hủy, đều không còn chạm được vào lòng tôi nữa.
Tôi dồn toàn bộ tinh lực vào công việc, bận rộn đến mức gần như ép bản thân không được dừng lại.
Ba tôi dần dần nguôi ngoai phần nào nỗi đau. Hai cha con nương tựa lẫn nhau, cố gắng đưa cuộc sống trở lại quỹ đạo, dù trong ngôi nhà ấy, vĩnh viễn thiếu đi một người.
Nửa năm sau, một buổi tối cuối thu, tôi tăng ca đến rất muộn.
Khi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, tôi nhìn thấy Lục Minh Triết dựa bên cạnh xe.
Anh gầy đi rất nhiều. Bộ vest trên người trở nên rộng thùng thình, giữa chân mày là sự mệt mỏi u ám không sao xua tan được.
Thứ ánh sáng từng rực rỡ đến mức khiến người khác không thể rời mắt, giờ đã hoàn toàn tắt lịm.
Thấy tôi, anh đứng thẳng người dậy, môi khẽ mấp máy như muốn gọi tên tôi, nhưng lại không phát ra được âm thanh nào.
Tôi khựng lại trong giây lát, rồi như mọi lần, định phớt lờ anh để bước thẳng qua.
“An Nhiên.”
Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng khàn đặc đến mức khó nghe.
Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu.
“Anh ly hôn rồi.”
Anh nói, giọng điệu phẳng lặng, không nghe ra cảm xúc.
“Hôm nay vừa hoàn tất thủ tục.”
“Ừ.”
Tôi đáp khẽ một tiếng, nhấc chân định rời đi.
“Đợi đã.”
Anh bước nhanh lên hai bước, chặn trước mặt tôi. Trong tay anh là một chiếc hộp nhung nhỏ. Anh mở ra.
Bên trong là chiếc nhẫn cưới tôi từng đặt lại trên bàn trà trong căn nhà tân hôn. Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, nó phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo.
“Cái này… trả lại cho em. Không, là trả về đúng chỗ của nó.”
“Không cần.”
Tôi lắc đầu.
“Vứt đi đi. Hoặc anh muốn xử lý thế nào cũng được.”
“Xin lỗi.”
Anh nhìn tôi. Trong mắt anh có thứ gì đó lay động, không biết là phản chiếu ánh đèn, hay là nước mắt chưa kịp rơi.
“Anh biết lời xin lỗi này quá nhẹ, quá muộn, không đổi lại được gì.”
“Chuyện của dì… là sai lầm lớn nhất đời anh. Anh vĩnh viễn không thể tha thứ cho chính mình.”
“Chuyện của mẹ tôi,” tôi nhìn thẳng vào anh, nói chậm rãi, rõ ràng, “là nỗi đau lớn nhất đời tôi.”
“Nhưng việc anh có tự tha thứ cho mình hay không, với tôi, đã không còn quan trọng nữa.”
Bờ vai anh khẽ sụp xuống, như bị đánh trúng vào nơi yếu nhất.
Im lặng rất lâu, anh mới lại mở miệng, giọng thấp như lời thì thầm.
“Thời gian này, anh thường mơ thấy lúc chúng ta mới ở bên nhau. Mơ thấy khuôn viên đại học, mơ thấy căn phòng dưới tầng hầm. Cũng mơ thấy dì cười, gắp thức ăn cho anh, dặn anh phải chăm sóc em cho tốt…”
Anh không nói tiếp được nữa. Sự nghẹn ngào chặn ngang cổ họng.
Gió đêm thổi qua, cuốn theo vài chiếc lá khô.
Không khí lạnh buốt.
“Lục Minh Triết.”
Tôi bỗng thấy có vài lời cần nói cho rõ. Vì mười năm ấy.
Cũng vì tình yêu đã chết và người mẹ tôi đã mất.
“Chúng ta không thể quay lại được nữa.”
“Không phải vì những việc anh vừa làm gần đây, mà là từ khoảnh khắc anh lựa chọn che giấu, lựa chọn để cô ta tồn tại, thì kết cục này đã được định sẵn rồi.”
“Anh luôn nói yêu tôi. Nhưng trong tình yêu của anh có tính toán, có che giấu, có sự chiếm hữu ích kỷ.”
“Anh vừa muốn sự ổn định và lợi ích của hôn nhân, lại vừa muốn đam mê và đồng hành của tình yêu.”
“Trên đời không có chuyện tốt đến như vậy.”
“Anh hủy hoại mười năm của chúng ta, cũng gián tiếp hại chết mẹ tôi.”
“Đó là sự thật. Không thể thay đổi.”
“Tôi sẽ không trả thù anh. Vì điều đó không có ý nghĩa. Cũng vì mẹ tôi sẽ không mong tôi sống phần đời còn lại trong hận thù.”
“Nhưng tôi cũng sẽ không tha thứ cho anh.”
“Giữa chúng ta, dừng lại ở đây, là kết cục tốt nhất.”
“Sau này, anh đừng đến nữa.”
Nói xong, tôi không nhìn xem gương mặt anh lúc ấy vỡ nát và thảm hại ra sao. Tôi xoay người, bước vào màn đêm cuối thu.
Lần này, anh không đuổi theo.
Về sau, tôi nghe nói anh rời khỏi thành phố, sang nước ngoài. Dường như anh ở rất lâu trong một cơ sở điều trị tâm lý dành cho người bị sang chấn tinh thần.
Anh cắt đứt hoàn toàn khỏi nghiệp kinh doanh của gia đình, đoạn tuyệt gần như toàn bộ các mối quan hệ trong quá khứ, như một bóng người lặng lẽ biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Khi nghe tin ấy, tôi đang đứng trên ban công, cắt tỉa những chồi non của cây hoa nhài.
Nắng đông nhàn nhạt rơi trên những cánh hoa trắng.
Tay tôi vẫn tiếp tục công việc, lòng hoàn toàn tĩnh lặng.
Anh đi đâu, đang dần mục ruỗng trong tăm tối hay chật vật tìm kiếm chút bình yên trong cô độc, đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Sau đó, tôi và ba bán căn nhà cũ, chuyển đến một thành phố khác.
Nhà mới quay về hướng nam, ánh nắng rất đẹp.
Trên ban công trồng vài chậu hoa nhài mà mẹ tôi từng yêu thích. Ba chăm sóc rất cẩn thận. Thỉnh thoảng hoa nở, hương thơm dịu dàng lan khắp không gian.
Tôi vẫn chăm chỉ làm việc. Lúc rảnh, tôi dắt ba đi dạo, chơi cờ. Tôi cũng bắt đầu thử mở lòng với những mối quan hệ mới do bạn bè giới thiệu.
Dù rung động là điều không dễ dàng, nhưng ít nhất, cuộc sống đã dần có thêm màu sắc.
Dòng sông thời gian lặng lẽ trôi, từng chút một mài mòn những góc cạnh của nỗi đau.
Vết thương đã đóng vảy, không còn rỉ máu. Nhưng vết sẹo thì vẫn ở đó, nhắc nhở rằng đã từng có những chuyện thực sự xảy ra.
Một buổi trưa mùa xuân, khi dọn dẹp đồ cũ, tôi lôi ra từ đáy một chiếc hộp một quyển album dày.
Mở ra, bên trong là những bức ảnh chụp chung với Lục Minh Triết thời đại học.
Gương mặt non nớt, nụ cười rạng rỡ. Phông nền là sân trường, thư viện, những hàng cây quen thuộc.
Mỗi tấm ảnh đều tràn đầy niềm vui trong trẻo của tuổi trẻ, chưa từng vướng mây mù.
Tôi lật từng trang, lặng lẽ.
Trong lòng không hoài niệm, không oán hận. Chỉ là cảm giác xa xôi như đang nhìn câu chuyện của một kiếp khác.
Cô gái trong ảnh cười cong cả mắt kia, dường như đã là một người xa lạ từ rất lâu rồi.
Tôi khép album lại, đặt nó về đáy hộp, cùng với mười năm thanh xuân ấy, cất kín.
Ngoài cửa sổ, nắng rất đẹp.
Hoa nhài lại nở thêm vài đóa, trắng ngần như ngọc.
Tôi hít sâu một hơi. Trong không khí thoang thoảng hương hoa, xen lẫn chút se lạnh và thanh mát của cuộc đời mới.
Tất cả đã trôi qua.
Còn tương lai, vẫn còn rất dài.
Sau lần gặp gỡ ấy, cuộc sống của tôi thực sự bước sang một quỹ đạo khác.
Không còn những cú điện thoại bất chợt giữa đêm, không còn ánh mắt ám ảnh đứng chờ dưới lầu, cũng không còn cảm giác bất an mỗi khi chuông cửa vang lên. Lục Minh Triết đã rời đi khỏi thế giới của tôi, giống như một cơn bão cuối cùng quét qua rồi tan biến, để lại mặt biển lặng yên đến lạ lùng.
Ban đầu, sự yên tĩnh ấy khiến tôi không quen. Có những buổi tối tan làm sớm, tôi đứng trước ban công rất lâu, nhìn dòng xe thưa dần dưới phố, trong đầu trống rỗng. Không buồn, cũng không vui. Chỉ là trống.
Ba tôi thường pha một ấm trà, đặt lên bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Hai cha con ngồi đối diện nhau, không cần nói nhiều. Chúng tôi đều hiểu, trong khoảng lặng đó, mỗi người đang tự học cách sống tiếp với một phần đời đã mất.
Thỉnh thoảng, tôi mơ thấy mẹ.
Không phải trong bệnh viện, cũng không phải những giây phút cuối cùng ám ảnh, mà là hình ảnh rất quen thuộc.
Mẹ đứng trong bếp, đeo tạp dề, tay thoăn thoắt xào nấu. Mùi thức ăn ấm áp lan ra khắp căn nhà. Mẹ quay lại nhìn tôi, cười hiền, hỏi một câu rất bình thường: “Hôm nay con có mệt không?”
Tôi tỉnh dậy với gối ướt đẫm nước mắt, nhưng trái tim lại không còn đau nhói như trước. Giấc mơ ấy giống như một cái ôm dịu dàng, nhắc tôi rằng mẹ chưa từng rời đi khỏi ký ức của tôi, chỉ là đổi sang một cách tồn tại khác.
Tôi bắt đầu sống chậm hơn.
Không còn ép mình bận rộn đến kiệt sức, cũng không cố gắng chứng minh điều gì với bất kỳ ai. Tôi học cách nấu những món mẹ từng thích, học cách chăm sóc ban công đầy nắng, học cách ngồi yên một mình mà không sợ hãi.
Có những chiều, tôi và ba cùng tưới hoa. Hương nhài lan nhẹ trong gió. Ba kể vài chuyện cũ, về thời trẻ của ông và mẹ, về những ngày khó khăn nhưng bình yên.
Tôi lắng nghe, lòng dịu lại từng chút một.
Tôi hiểu ra rằng, mất mát không biến mất, nó chỉ dần dần đổi hình dạng. Từ một cơn đau sắc nhọn, nó trở thành một phần lặng lẽ của cuộc sống, như chiếc sẹo không còn rỉ máu nhưng vẫn ở đó, nhắc ta cẩn trọng hơn với từng bước đi.
Có người hỏi tôi rằng, tôi còn tin vào tình yêu không.
Tôi đã suy nghĩ rất lâu trước khi trả lời.
Tôi nói rằng, tôi không còn tin vào thứ tình yêu đặt trên sự che giấu, tính toán và ích kỷ. Nhưng tôi vẫn tin vào sự chân thành. Tin rằng trên đời này, có những mối quan hệ không cần đánh đổi phẩm giá, không cần hy sinh người thân, không cần nuốt nước mắt để tồn tại.
Tôi không vội vàng bước vào một mối quan hệ mới. Tôi cho bản thân đủ thời gian để lành lại. Những buổi gặp gỡ nhạt nhòa, những lời quan tâm vừa phải, tôi đón nhận bằng sự bình thản. Nếu không phù hợp, tôi mỉm cười từ chối. Không dằn vặt, không tiếc nuối.
Tôi nhận ra, thứ quý giá nhất mà mình giành lại được sau tất cả, không phải là tự do, cũng không phải là một khởi đầu mới, mà là quyền được lựa chọn.
Quyền được nói không.
Quyền được rời đi.
Quyền không phải chịu đựng một tình yêu làm mình tổn thương, dù nó từng đẹp đến đâu.
Một ngày nọ, tôi quay lại trường đại học cũ vì công việc. Đi ngang qua sân trường, những hàng cây quen thuộc vẫn đứng đó, chỉ có người là đã khác. Sinh viên cười nói rộn ràng, ánh mắt sáng trong, giống hệt chúng tôi của năm xưa.
Tôi dừng lại một chút, không phải để hoài niệm, mà để chào tạm biệt.
Tạm biệt cô gái từng yêu đến quên mình.
Tạm biệt mười năm thanh xuân đặt sai chỗ.
Tạm biệt những giấc mơ đã không thể thành hình.
Rời khỏi cổng trường, tôi bước đi nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Buổi tối hôm ấy, tôi về nhà sớm, cùng ba ăn cơm. Ba gắp cho tôi miếng cá, nói rằng hôm nay hoa nhài nở rất đẹp. Tôi nhìn ra ban công, ánh đèn hắt lên những cánh hoa trắng muốt, lòng chợt thấy ấm áp.
Tôi chợt hiểu, hạnh phúc không nhất thiết phải là một ai đó ở bên, mà là cảm giác được sống đúng với mình, được bình yên trong từng khoảnh khắc rất nhỏ.
Đêm khuya, tôi đứng trước gương, nhìn gương mặt mình phản chiếu dưới ánh đèn. Không còn là cô gái hoảng loạn, cũng không còn là người phụ nữ bị tổn thương đến kiệt quệ. Trong đôi mắt ấy, có sự điềm tĩnh, có nỗi buồn đã lắng xuống, và có cả một chút ánh sáng mới mẻ.
Tôi mỉm cười.
Mẹ tôi từng nói, con người ta không cần sống rực rỡ, chỉ cần sống ngay thẳng và bình an.
Giờ đây, tôi đang sống như thế.
Quá khứ đã khép lại, không phải bằng sự trả thù, cũng không phải bằng sự tha thứ, mà bằng sự buông tay trọn vẹn.
Tôi không còn quay đầu nhìn lại nữa.
Phía trước là một con đường dài, có nắng, có gió, có những mùa hoa sẽ nở và tàn theo cách riêng của nó.
Và tôi biết, dù tương lai có ra sao, tôi cũng sẽ không đánh mất chính mình thêm một lần nào nữa.