Hầu Gia, Xin Thương Xót

Chương 1



Vốn dĩ lão phu nhân muốn ban ta cho cháu trai bà làm thiếp.

Thế nhưng đại thiếu phu nhân lại không vừa ý.

Nàng ta lén hạ Ho/a/n Tình Tán lên người ta, rồi đẩy ta sang cho nhị thiếu gia.

Nhị thiếu phu nhân cũng chẳng vui vẻ gì.

Giữa đường chặn người lại, trực tiếp đưa ta trả về cho đại thiếu gia.

Ta cố gắng chịu đựng luồng nóng bỏng lan khắp toàn thân, vùng vẫy bỏ chạy.

Trong lúc hoảng loạn, ta loạng choạng ngã vào lòng một nam nhân quen thuộc.

"Cầu xin hầu gia cứu nô tỳ..."

01

Cơ thể người đàn ông hơi cứng lại.

Vốn dĩ ngài ấy định đẩy ta ra, nhưng khi cảm nhận được sự nóng ran như thiêu đốt trên người ta, động tác ấy liền khựng lại.

Đại thiếu phu nhân ra tay thật ác độc.

Chỉ mới một lát mà dược tính đã bùng phát dữ dội.

“Quốc công gia, cứu nô tỳ…”

Vòng tay ta câu lấy cổ ngài.

Và ngài ấy không hề cự tuyệt.

Khi có ý thức trở lại, bên tai ta văng vẳng đủ loại tiếng người ồn ào.

Tiếp đó là tiếng đạp cửa rầm rầm.

“Chính mắt đệ nhìn thấy rõ ràng, đại ca ôm Thanh Hòa đi vào Lâm Thủy các!”

“Đại ca cũng thật là, tổ mẫu rõ ràng định ban Thanh Hòa cho huynh ấy rồi, vậy mà còn gấp gáp đến mức giữa thanh thiên bạch nhật lại làm ra chuyện dâm loạn ở cái nơi người qua kẻ lại như Lâm Thủy các này, cũng không sợ người ta chê cười sao.”

Giọng nói này là của Nhị thiếu phu nhân Thẩm Minh Châu.

Giọng của Đại thiếu phu nhân Tống Vi vang lên ngay sau đó, lạnh nhạt đâm chọc lại:

“Đệ muội nói gì lạ vậy, phu quân nhà ta là người hiểu lễ nghĩa, giữ quy củ nhất, tuyệt đối không làm ra mấy chuyện vô liêm sỉ này đâu.”

“Người từng bị phụ thân quở trách là ‘hành sự hoang đường’, đâu phải là phu quân nhà ta.”

Lời này đâm trúng chỗ đau của Nhị thiếu phu nhân, giọng nàng ta lập tức ré lên:

“Tẩu nói bậy! Hôm nay ta phải cho tẩu mở to mắt ra mà nhìn xem, cái tên gian phu không biết lễ nghĩa đó rốt cuộc là ai!”

Hai người họ trực tiếp cãi nhau ầm ĩ.

“Tất cả ngậm miệng lại cho ta!”

Lão phu nhân vừa lên tiếng, hai cháu dâu lập tức im bặt.

Ta chống đỡ cơ thể ê ẩm mềm nhũn bò dậy, đầu gối mềm nhũn suýt nữa lại ngã nhoài.

Nhưng người bên ngoài sắp vào đến nơi rồi, ta lảo đảo vòng qua bức bình phong, phịch một tiếng quỳ rạp xuống chân người vừa tới.

“Là lỗi của nô tỳ, là nô tỳ không tốt…”

Ta cúi gằm mặt, trán gần như dán chặt xuống đất, giọng nói khàn đặc không giấu giếm.

“Tổ mẫu, người xem, nha đầu Thanh Hòa này vội vàng tạ tội như vậy, chắc chắn là đã làm ra chuyện xấu xa gì rồi. Có khi nào là làm trái ý tổ mẫu, lén lút qua lại với Nhị đệ không.”

Giọng Đại thiếu phu nhân mang theo sự đắc ý như thể “ta biết ngay mà”.

“Tẩu tẩu nói vậy e là không đúng rồi?” Nhị thiếu phu nhân ung dung đáp trả.

“Nha đầu này vốn định ban cho đại ca, nay lại ra nông nỗi này, không chừng là có người thấy nàng ta chướng mắt, cố tình dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì đó thì sao?”

“Cô có ý gì?”

“Ta có ý gì, trong lòng tẩu tẩu tự hiểu.”

Hai người họ lời qua tiếng lại, mùi thuốc súng càng lúc càng nồng nặc.

“Đủ rồi!”

Lão phu nhân quát trầm một tiếng, cả hai đành ngậm miệng.

Bà bước đến trước mặt ta, cúi nhìn ta rồi thở dài một tiếng:

“Nha đầu Thanh Hòa, con nói đi, người trong phòng là ai, đừng sợ.”

Lão phu nhân là nhân vật cỡ nào cơ chứ? Chuyện hôm nay kỳ lạ như vậy, hai cháu dâu lại có thái độ này, làm sao bà không nhìn ra bọn họ đang tính kế ta?

Ta cắn chặt môi, trán tì lên nền gạch lạnh lẽo.

“Lão phu nhân, tất cả là lỗi của nô tỳ.” Giọng ta run rẩy.

“Muốn đánh muốn giết, nô tỳ tuyệt đối không nửa lời oán hận.”

Ta dập đầu hết lần này đến lần khác, tóc mai dính bết vào trán, quyện lẫn với vệt nước chẳng rõ là mồ hôi hay nước mắt.

“Ngươi cũng biết điều đấy.” Đại thiếu phu nhân cười khẩy mỉa mai. “Chỉ là không biết, kẻ tằng tịu với ngươi rốt cuộc là ai!”

Nàng ta vừa dứt lời liền thò tay ra, không chút khách khí túm lấy cánh tay ta, hung hăng hất văng ta sang một bên.

Vốn dĩ cả người ta đang bủn rủn, cú hất này khiến ta ngã lăn ra đất.

Vai đập vào chân bàn, đau đến mức ta phải hít vào một ngụm khí lạnh.

Là Nhị thiếu phu nhân. Nàng ta bước tới kéo phắt tấm bình phong ra.

“Ta phải xem xem, là tên gian phu nào…”

Lời nói của nàng ta đứt nghẹn trong cổ họng khi nhìn thấy người đàn ông vừa ngồi dậy trên giường.

Cả căn phòng nháy mắt rơi vào tĩnh lặng.

Chương 2

Người đàn ông trên giường sắc mặt trầm tĩnh.

Chính là người chủ thực sự của phủ Trấn Quốc công này — Quốc công gia Lục Chính Uyên.

“Chính Uyên, sao con lại ở đây?” Lão phu nhân cũng không thể tin nổi, bà làm sao ngờ được người trên giường lại là con trai mình.

Quốc công gia day day trán, nhưng sắc mặt lại âm trầm như nước.

“Nhi tử cũng không rõ, vốn dĩ chỉ đi ngang qua…”

Quả thực đúng như Quốc công gia nói, ngài ấy chỉ đi ngang qua. Lâm Thủy các là con đường bắt buộc phải đi qua để đến thư phòng của Quốc công gia. Ngày nào ngài ấy cũng đi đường này. Chỉ là không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện như vậy.

Đại thiếu phu nhân là người phản ứng nhanh nhất. Sắc mặt nàng ta xanh mét, bước vội đến trước mặt ta, túm lấy tóc ta rồi vung tay tát một cái giáng trời.

Chương tiếp
Loading...