Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Giả Trai Chọc Nhầm Quyền Thần
Chương 4
9
May mà ta kịp thời điều chỉnh lại âm sắc nam tử.
Sắc mặt Cố Trường Thanh lập tức trở nên khó coi. Hắn từ trên xuống dưới liếc ta một lượt, giọng lạnh nhạt:
“Thẩm Ninh, ngươi thật thấp.”
Ta:
“!!!”
Tên này bị gì vậy?!
Sao tự dưng lại công kích thân thể người khác!
Chiều cao của ta đặt giữa nữ tử đã xem như cao ráo rồi đó!
Đứa nhỏ trong bọc tã bắt đầu oe oe quấy khóc. Ta nhân cơ hội vội vàng cáo biệt:
“Cố đại nhân, ta phải hồi phủ. Xin ngài tránh đường.”
Hài tử giọng lớn, nhũ mẫu lại sữa dồi dào, nên nó lớn nhanh như thổi.
Mi mắt giống ta… nhưng nhìn kỹ… lại có vài phần giống Cố Trường Thanh.
Ta tuyệt đối không muốn hắn nhìn con quá lâu.
“Đưa ta xem.”
Nam nhân đưa tay về phía bọc tã.
Tim ta giật thót, lập tức ôm chặt hơn:
“Cố đại nhân, đứa trẻ này là người ta yêu dùng mạng đổi lấy! Ngài muốn con thì tự mình đi sinh đi!”
Cố Trường Thanh trầm mặc một lát, sắc mặt u ám, rồi lặng lẽ tránh sang một bên.
Nhưng chẳng bao lâu sau....
Đến ngày tiệc trăm ngày của hài tử, Cố Trường Thanh lại lần nữa xuất hiện trước mặt con ta.
Hắn xưa nay nghiêm cẩn, không thích thân cận với người khác, vậy mà hôm nay lại cố tình từ tay tổ mẫu bế lấy bọc tã.
Tổ mẫu nhìn hắn với vẻ khó lường:
“Cố đại nhân cẩn thận chút. Bế trẻ nhỏ cũng phải chú ý tư thế và lực tay.”
Sau khi nhận lấy bọc tã, Cố Trường Thanh không hề trả lại cho tổ mẫu, mà còn ôm con ta đi một vòng giữa đám tân khách.
Ta sốt ruột đến mức mồ hôi túa ra đầy trán.
“Cố Trường Thanh! Trả con trai ta đây!”
Hắn chân dài người cao, chỉ khẽ nghiêng người một cái đã dễ dàng tránh khỏi tay ta.
Mà ta lại không thể trước mặt mọi người động võ — bằng không chắc chắn sẽ lộ sơ hở.
Hắn tiếp tục ôm con ta đi dạo, thỉnh thoảng còn cho khách khứa nhìn vài lần.
Không biết kẻ nhiều chuyện nào buột miệng nói:
“Đứa trẻ này mày rậm mắt to, lại có vài phần giống Cố đại nhân.”
Ta như bị sét đánh giữa trời quang.
Mà Cố Trường Thanh dường như cuối cùng cũng đạt được điều mình mong đợi.
Hắn chậm rãi dừng bước, ánh mắt u sâu nhìn ta, rồi lại nhìn hài tử trong lòng:
“Thẩm Thế tử, con trai ngươi vì sao lại có vài phần giống ta? Ngươi nói xem… có phải rất kỳ lạ không?”
Hắn cười như không cười, còn khẽ nhướng mày:
“Thẩm Thế tử vốn miệng lưỡi lanh lợi, sao giờ lại không nói?”
10
Khoảnh khắc ấy, ta thật muốn giết người diệt khẩu.
Tự vấn lương tâm, ta thích khuôn mặt của Cố Trường Thanh, thích thân thể gần như hoàn mỹ của hắn.
Nhưng nếu thật sự liên quan đến sinh tử tồn vong, ta sẽ không chút do dự chọn bảo toàn chính mình.
Đó là điều ta được dạy từ nhỏ.
Trong cốt tủy ta không có ngàn vạn sợi tơ tình mềm yếu của nữ tử.
Thích là một chuyện, buông bỏ lại là chuyện khác.
Đúng vậy, ta từng động tâm với Cố Trường Thanh, nhưng điều đó không cản trở ta bỏ cha giữ con.
Ta nhìn thẳng vào hắn, không chút lùi bước:
“Cố đại nhân, xin tự trọng! Tử tự không phải trò đùa. Thông phòng đáng thương của ta đã mất, tuyệt đối không làm chuyện có lỗi với ta. Con ta sinh ra xinh đẹp, Cố đại nhân cũng là long chương phượng tư, người đẹp tự nhiên có vài phần tương tự.”
Hài tử trong bọc tã ngáp một cái, lại sắp ngủ.
Cố Trường Thanh cúi mắt nhìn thêm mấy lần. Ta lại thấy trong đáy mắt hắn lộ ra nét dịu dàng của người làm cha.
Khi hắn ngẩng đầu, tiến sát lại gần ta, hạ giọng đầy ám muội:
“Thẩm Ninh, tốt nhất đừng để ta nắm được nhược điểm. Bằng không… ta sẽ trói ngươi ngũ hoa đại trói, rồi bịt mắt ngươi…”
Hắn nói đến đó liền dừng, cười âm u với ta.
Toàn thân ta nổi da gà.
Sau tiệc trăm ngày, ta sai hạ nhân chỉ cho hài tử sinh hoạt trong phủ.
Cố Trường Thanh bề ngoài dường như không còn gây khó dễ.
Nhưng điều khiến ta bất an là, dạo này hắn gặp ai cũng nở nụ cười ba phần.
Đồng liêu cũng nhận ra:
“Cố đại nhân gần đây như tắm gió xuân, chẳng lẽ gặp chuyện vui?”
Cố Trường Thanh nhìn sang ta.
Ta giật mình như bị bắt quả tang.
Hắn khẽ cười:
“Đúng vậy, bản quan gặp được chuyện vui lớn nhất đời.”
Ta suy đi tính lại, rốt cuộc không thể ngồi yên chờ chết, quyết định đưa con ra trang tử ngoài thành nuôi dưỡng trước.
Chớp mắt đã vào giữa hè, ve kêu không dứt, năm nay đặc biệt nóng bức.
Trên đường xuất thành, con trai ta khóc mãi không thôi.
Nhũ mẫu và bà tử đều luống cuống.
“Thế tử! Tiểu công tử không biết sao, toàn thân nổi mẩn đỏ!”
Xe ngựa dừng dưới gốc cây hòe bên đường quan đạo.
Mọi người tay chân rối loạn dỗ dành hài tử.
Khi Cố Trường Thanh cưỡi ngựa đến, trái tim treo lơ lửng của ta lại càng treo cao hơn.
Lúc hắn lấy ra một viên đan dược, nhét vào miệng hài tử, ta không ngăn cản, trái lại còn có cảm giác buông xuôi, không muốn trốn tránh nữa.
Mẩn đỏ trên người con rất nhanh lặn xuống.
Cố Trường Thanh ung dung nhìn ta:
“Cứ gặp nóng là nổi mẩn, là bệnh di truyền của Cố gia. Bình đan này cũng là thuốc giải chuyên trị chứng ấy.”
“Thẩm Ninh, lần này… ngươi còn gì để nói?”
11
Giữa ngày hè, trên quan đạo hiếm có người qua lại.
Hộ viện của Cố Trường Thanh chặn đám nô bộc của ta lại.
Ta bị hắn ép lùi từng bước.
Thật ra…
Cũng không phải ta không đánh lại hắn.
Chỉ là làm chuyện xấu bị bắt tại trận, trong lòng quá mức chột dạ.
Cho đến khi ta bị ép lùi vào rừng ven đường, hốc mắt Cố Trường Thanh đỏ lên:
Hắn tủi thân.
Hắn… còn khóc.
Ta như kẻ ác làm điều sai trái.
Lẽ ra phải lạnh lùng vô tình.
Nhưng hắn rơi lệ rồi!
Nước mắt nam nhân, chính là canh mê hồn làm mê hoặc nữ tử!
Chưa dừng lại ở đó, hắn từ trong ngực áo lấy ra một dải lụa quen thuộc, cùng mười lượng bạc vụn.
“Thẩm Ninh, hôm đó ngủ xong với ta, ngươi vỗ mông bỏ đi. Ngươi có biết, ngươi đã gây cho ta tổn thương lớn đến mức nào không?!”
Tổn… tổn thương…
Phải rồi.
Cố Trường Thanh là người xem trọng trinh tiết vô cùng.
Hắn tiếp tục ép sát, cho đến khi lưng ta chạm vào thân cây phía sau.
“Ngươi đưa ta bạc là có ý gì? Lại chỉ có mười lượng?! Thẩm Ninh, tự ngươi nói xem, ngươi có xấu hay không?”
Bản ác đồ như ta… không lời nào biện bạch.
Cố Trường Thanh từ cười lạnh chuyển sang âm trầm, từ một kẻ oán nam phút chốc hóa thành lệ quỷ u ám:
“Nói đi, chọn bị ta làm cho chết? Hay là… cho ta một danh phận?”
Ta hít sâu một hơi.
Không sợ người vô tình, chỉ sợ loại người bám riết không buông như thế này.
Ta liều mình:
“Thân phận nữ nhi của ta một khi bại lộ, chính là tội khi quân! Đến lúc đó, con trai ngươi cũng khó thoát!”
Cố Trường Thanh bật cười vui vẻ:
“Ha ha ha… cuối cùng ngươi cũng thừa nhận rồi, đồ nữ nhân vô lương tâm!”
Sự đã đến nước này, ta dứt khoát chống nạnh, ưỡn ngực:
“Phải! Thì sao?”
Ta bày ra dáng vẻ “có gan thì giết ta”.
Nhưng chợt một bóng đen phủ xuống, môi ta bị người hung hăng ngậm lấy.
Nụ hôn của Cố Trường Thanh đầy tính công lược.
Như đang tận tình trả thù.
Lại như muốn hủy diệt hết thảy.
Ta mở mắt, nhìn rõ hàng mi dày khẽ run của hắn, nơi đó còn đọng lại chút ướt át của nước mắt.
Không biết thời gian đã trôi bao lâu.
Lâu đến mức hai chân ta mềm nhũn.
Lâu đến mức tiếng ve rền vang từng đợt nối tiếp.
Khi hắn buông ta ra.
Ta nếm được vị tanh sắt giữa môi răng.
Ta chật vật, lại mờ mịt.
Cố Trường Thanh thì cực kỳ khoái trá, hắn cười, lồng ngực khẽ rung:
“Rất tốt. Từ nay ta không cần hoài nghi bản thân là đoạn tụ nữa.”
Ta:
“…”
Là ý ta nghĩ đó sao?
Hôm nay Cố Trường Thanh đặc biệt nhiều lời, cố ý ghé sát tai ta thở nhẹ:
“Thẩm Ninh, suốt một năm qua, ta vô số lần mộng thấy ngày hôm ấy. Trong mộng, gương mặt người kia dần dần chồng lên gương mặt ngươi.”
“Những gì ngươi đã làm với ta hôm đó, ta sẽ đòi lại gấp bội.”
12
Hài tử cuối cùng vẫn được đưa về Hầu phủ.
Cố Trường Thanh thì dây dưa không dứt, nửa đêm còn mò tới quấy rầy.
Không biết hắn học ở đâu ra mấy chiêu này, vừa hay lại đánh trúng điểm yếu khiến ta khó lòng chống đỡ.
Chỉ thấy y phục hắn khẽ mở, nửa kín nửa hở, hầu kết tinh xảo cùng lồng ngực rắn chắc phơi bày ngay trước mắt ta.
Mỹ nhân kế!
Quả thật thế tới như cuồng phong bão táp!
Cố Trường Thanh chuẩn xác nắm trúng sở thích của ta:
“Thẩm Ninh, nhìn ta xem. Một năm qua vì xác minh suy đoán, ta gầy đi không ít. Không tin ngươi sờ thử xem.”
Hắn kéo tay ta, đặt lên bụng mình.
Thiên địa chứng giám — không phải ta không muốn đẩy ra, mà là nửa đêm buồn ngủ đến mức chẳng còn sức phản kháng.
Cố Trường Thanh từng câu từng chữ kể lể nỗi khổ suốt mấy năm qua:
“Trước kia ta thật sự tưởng mình là đoạn tụ. Ta khinh miệt bản thân, chửi rủa bản thân, thậm chí tự tát mình. Nhưng ta không cách nào khống chế nội tâm. Mỗi lần thấy ngươi thân cận kẻ khác, ta liền ghen đến phát điên, chỉ có thể nhẫn nhịn.”
Hắn… đang thừa nhận thầm mến ta sao?
Sự chân thành của Cố Trường Thanh khiến ta nhất thời không còn đường ứng phó, từng bước từng bước rơi vào thế bị động.
Đến khi trăng lặn, ta mới mơ hồ tỉnh táo lại — nhưng đã quá muộn.
Đêm ấy, ta và Cố Trường Thanh lại quấn lấy nhau.
Ta mệt mỏi rã rời, còn hắn thì tinh thần phấn chấn lạ thường.
Ta thở dài:
“Cố Trường Thanh, trên vai ta gánh trọng trách Hầu phủ, ta cũng không thể thích ứng làm một nữ tử. Ta không thể trở thành thê tử của ngươi. Cho nên, ngươi và ta vẫn nên…”
Lời còn chưa dứt, hắn đã lật người ta lại, để hai chúng ta mặt đối mặt.
“Ta mang theo của hồi môn, ở rể. Ngươi và ta kết làm khế huynh đệ. Dù sao thiên hạ đều cho rằng ta là đoạn tụ.”
Ta câm lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể thở dài:
“Tổ phụ ngươi sẽ chẻ ngươi ra.”
Cố Trường Thanh cười đầy ẩn ý:
“Rất nhanh ngươi sẽ không cần lo việc ấy.”
Hôm sau, Cố lão gia tử được mời đến.
Vừa nhìn thấy hài tử, ánh mắt lão gia tử lập tức sáng rực, nhận ra ngay là huyết mạch Cố gia.
Ông không những không nổi giận, trái lại còn liên tục khen ngợi ta:
“Tốt! Tốt lắm! Làm tốt! Chỉ cần không phải đoạn tụ thật là được!”
Cố Trường Thanh năm nay hai mươi ba tuổi, bên cạnh đến một con muỗi cái cũng không có. Điều mà Cố lão gia tử không thể chấp nhận nhất chính là hắn đoạn tụ.
Nay đã có chắt trai, cho dù Cố Trường Thanh muốn đi xuất gia, ông cũng chẳng buồn ngăn cản.
“Lão phu đồng ý mối hôn sự này!”
Ông đập bàn cái rầm, dứt khoát tán thành.
Tổ mẫu mỉm cười tiếp đãi thân gia.
Cố Trường Thanh đứng trước mặt tổ mẫu, biểu hiện vô cùng quân tử.
Tổ mẫu nói:
“Trường Thanh là nam nhi tốt như vậy, đúng là Ninh nhi nhà ta nhặt được bảo.”
Khung cảnh hòa thuận đến lạ.
Hóa ra… chỉ có mình ta lo xa.
Sau khi quan hệ giữa ta và Cố Trường Thanh được xác định, hắn liền quang minh chính đại ở lì trong Hầu phủ.
Lúc này ta mới thật sự tin câu trong thoại bản: nam nhân bề ngoài càng cấm dục, một khi buông thả — chính là mãnh thú xuất lồng.
Hắn còn nói năng cực kỳ đường hoàng:
“Ngươi cái đồ vô lương tâm, năm xưa cứ trêu ta, trêu xong lại chạy.”
“Ta sớm đã bị ngươi bức điên.”
“Thẩm Ninh, ngươi phải bồi thường ta.”
Ban đầu, chuyện ta và Cố Trường Thanh kết làm khế huynh đệ còn dấy lên một phen sóng gió.
Ngay cả hoàng đế cũng mang vẻ mặt hóng chuyện.
Mỗi buổi lâm triều, hoàng đế chẳng buồn xử lý chính vụ, chỉ chăm chăm nhìn ta và Cố Trường Thanh qua lại.
Trong dân gian, vô số thoại bản lấy ta và hắn làm nguyên mẫu.
Vài năm sau, sử quan cũng ghi lại một bút:
Hai vị quyền thần có long dương chi hảo, nhận nuôi một trai một gái, truyền hương hỏa cho hai họ.
Kỳ thực, đôi nhi nữ về sau không phải nhận nuôi.
Mà là long phượng thai do chính ta sinh ra.
Ngày ta và Cố Trường Thanh kết làm khế huynh đệ, khắp thành nữ tử tan nát cõi lòng.
Nhưng chẳng bao lâu sau, các nàng lại điên cuồng tung hô ta và Cố Trường Thanh.
Chuyện này… ta thực sự không hiểu nổi.
Ta và hắn làm đoạn tụ — các nàng phấn khích cái gì chứ…
— Toàn văn hoàn —