Giả Trai Chọc Nhầm Quyền Thần

Chương 2



3
Trở về tẩm phòng của mình, ta lập tức tắm gội thay y phục, cẩn thận rửa sạch mọi dấu vết còn sót lại.

Khi ta lần nữa xuất hiện trước mặt mọi người, vẫn là vị Hầu môn hoàn khố thế tử gia quen thuộc như cũ.

Linh Đang là võ tỳ thân cận của ta. Vì nàng là nữ tử nên việc hầu hạ sát bên cũng tiện hơn.

Nàng cũng là người biết rõ bí mật thân phận nữ nhi của ta.

“Bịch” một tiếng, Linh Đang quỳ sụp xuống đất.

“Thế tử! Nô tỳ đáng ch//ết! Là nô tỳ trúng kế, bị người ta dẫn đi, mới hại Thế tử suýt nữa…”

Ta lại không trách nàng.

Nói thật…

Lúc này toàn thân ta nhẹ bẫng, khoan khoái đến lạ thường.

Bao năm qua ta cùng Cố Trường Thanh đấu trí đấu dũng, hôm nay lại là lần đầu tiên ta khiến hắn… khóc.

Cảm giác sảng khoái khó diễn tả ấy… rốt cuộc là chuyện gì đây?

“Đứng lên đi. Phải rồi, tiền viện có động tĩnh gì không?”

Linh Đang đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc đáp:

“Thế tử, Cố đại nhân đang cho người tìm khắp nơi một nữ tử. Hắn tuyên bố, người kia đã trộm đi thứ quan trọng nhất của hắn.”

Trước đó Linh Đang đã tìm được ta, cũng nghe thấy động tĩnh nên tự nhiên hiểu Cố Trường Thanh đã mất thứ gì.

Ta gãi gãi đầu.

“Gã đó cũng keo kiệt quá rồi. Ta chẳng phải đã để lại bạc sao? Sao còn dây dưa không dứt thế?”

Linh Đang liếc ta một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Thế tử… chỉ có tiểu quan mới thu bạc thôi.”

Ta nghẹn lời, muốn nói lại thôi.

Thôi được rồi… lần này đúng là ta đuối lý.

“Mười lượng quả thật hơi ít… Cố đại nhân ít nhất cũng đáng giá ngàn lượng.”

Đến lượt Linh Đang cứng họng.

“…”

Tiền viện lúc này đã loạn thành một đoàn.

Khi ta bước tới, Cố Trường Thanh đang lạnh giọng phân phó hạ nhân triệu tập toàn bộ tỳ nữ trong phủ cùng các quý nữ tới dự yến hôm nay.

Hắn đã chỉnh tề y quan, sắc đỏ trên mặt cũng nhạt đi nhiều, nhưng đôi môi vẫn còn sưng, nhìn kỹ còn thấy dấu răng mờ mờ.

Ánh mắt hắn bắn tới, ta theo bản năng có chút chột dạ.

Nhưng rất nhanh sau đó, ta đã mặt không đỏ, tim không loạn bước tới.

Hắn nghi ai cũng được, tuyệt đối không thể nghi đến ta — bởi trong mắt hắn, ta là nam tử.

Thuở thiếu niên, ta háo thắng, từng có lần suýt kéo hắn đi so xem ai… tiểu tiện xa hơn.

May mà lần đó Cố Trường Thanh xách quần bỏ chạy.

Ta khẽ gật đầu, cố ý trêu chọc:

“Cố đại nhân, đây là làm sao? Nghe nói ngài làm mất đồ? Rốt cuộc là mất thứ gì? Ủa… sao trên môi ngài lại có dấu răng thế kia?”

Đôi mắt sâu thẳm của Cố Trường Thanh hận không thể nuốt sống ta.

Hắn hừ lạnh, giọng khàn khàn:

“Ta mất thứ gì, không liên can đến ngươi. Thẩm Thế tử, đây là phủ của ngươi, ngươi nên chịu trách nhiệm!”

Hai chữ “chịu trách nhiệm” khiến tim ta khẽ giật thót.

May mà lúc này Cố Trường Thanh đang đảo mắt nhìn đám nữ tử, vẫn chưa phát hiện ra điểm bất thường của ta.

Ta giả vờ quan tâm hỏi:

“Cố đại nhân cứ nói rõ xem, rốt cuộc đang tìm thứ gì? Ngài nói tường tận, ta mới tiện giúp đỡ.”

4

Cố Trường Thanh nhắm mắt lại một thoáng.

Cũng phải thôi.

Với một đóa cao lĩnh chi hoa như hắn, há có thể dễ dàng nói ra thứ mình mất đi, gọi là “trinh khiết”.

Ta thấy bàn tay lớn buông thõng bên hông hắn siết chặt rồi buông ra, buông ra rồi lại siết chặt, lặp đi lặp lại.

“Ta muốn tìm một nữ tử trên người có mùi rượu!”

Cố Trường Thanh quả không hổ là quyền thần thanh lãnh, rất nhanh đã bình tĩnh lại, nói tiếp:

“Nữ tử ấy tuổi không lớn, thân hình mảnh mai, cao chừng đến vai ta.”

Ồ…

Dẫu hắn ở dưới, lại còn bị bịt mắt, phán đoán vẫn chuẩn xác đến vậy!

May mà ta đã tắm gội thay y phục.

Đám nữ tử có mặt hôm nay đương nhiên không thể uống rượu mạnh.

Cố Trường Thanh cũng không thể tự mình lần lượt đến ngửi từng người.

Ta quay sang Linh Đang:

“Ngươi đi tra xét, xem vị cô nương nào trên người có mùi rượu.”

Linh Đang là võ tỳ thân cận của ta. Ta và Cố Trường Thanh đấu nhiều năm, hắn biết rõ Linh Đang là người thẳng tính.

Vì thế, Cố Trường Thanh còn đặc biệt chắp tay thi lễ:

“Phiền Linh Đang cô nương. Việc này đối với ta… vô cùng trọng yếu.”

Đôi mắt đen láy của Linh Đang xoay chuyển, cố nén cười, tiến lên phía trước, lần lượt ngửi từng vị quý nữ.

“Cố đại nhân, các vị thiên kim quý nữ trên người đều không có mùi rượu.”

Tiếp đó đến lượt tỳ nữ trong Hầu phủ.

Linh Đang tiếp tục tra xét.

Trong lúc ấy, ta lén quan sát Cố Trường Thanh. Một tay hắn đặt sau lưng, các đốt ngón tay bị hắn siết đến phát ra tiếng lách cách. Tay kia nhìn như vô tình vịn vào chậu cảnh.

Sao thế?

Hắn mệt rồi sao?

Trong lòng ta ít nhiều có chút áy náy, tự tay mang đến một chiếc thái sư ỷ:

“Cố đại nhân, mời ngồi. Đồ đã mất thì cứ từ từ tìm, đâu cần vội một sớm một chiều.”

Dù sao… cũng chẳng thể tìm lại được nữa.

Đúng lúc ấy, tiểu Quận vương nửa say nửa tỉnh chợt ló đầu ra:

“Thẩm Thế tử, ngươi với Cố đại nhân vốn xưa nay bất hòa, sao hôm nay lại đối đãi với hắn ân cần như vậy? Hê hê hê…”

Tên kia cười ngốc một tràng.

Còn ta thì cứng đờ như tượng đá.

Chẳng lẽ… bị nhìn thấu rồi?

Ta liếc sang Cố Trường Thanh. May thay, tâm trí hắn căn bản không đặt trên người ta.

Ta thầm thở phào một hơi.

Dù sao ta cũng đã đối với hắn “như thế lại như thế”, tự nhiên phải đối tốt với hắn hơn một chút.

Rất nhanh, Linh Đang bẩm báo kết quả:

“Cố đại nhân, tỳ nữ trong Hầu phủ cũng không ai uống rượu.”

Ta tiếp tục âm thầm quan sát.

Chỉ thấy Cố Trường Thanh hít sâu một hơi, lồng ngực khẽ phập phồng.

Nhìn kỹ, trên cổ hắn còn lưu lại dấu hôn mờ nhạt.

Để triệt để rửa sạch hiềm nghi cho mình, ta cố làm ra vẻ kinh ngạc:

“Cố đại nhân, vết đỏ trên cổ ngài là sao vậy? Chẳng lẽ bị muỗi đốt?”

Cố Trường Thanh liếc xéo ta:

“Thẩm Ninh, đồ của ta là mất tại phủ ngươi. Hiện giờ ta có đủ lý do hoài nghi, là hạ nhân trong phủ ngươi gây ra. Đợi yến tiệc kết thúc, ta sẽ tiếp tục tra xét.”

Quả nhiên hắn thông tuệ.

Trực tiếp loại trừ đám quý nữ.

Thứ nhất, tiệc nữ tịch không bày rượu mạnh; thứ hai, quý nữ danh môn không thể thốt lời cuồng ngôn lỗ mãng.

Ta cười gượng, toàn thân còn ê ẩm đau nhức, đành liều mình bồi quân tử:

“Được, ta sẽ toàn lực phối hợp Cố đại nhân.”

5
Sau khi yến tiệc kết thúc, mọi người chỉ biết Cố Trường Thanh đã làm mất một món bảo vật.

Còn rốt cuộc là mất thứ gì — không một ai hay rõ.

Cố Trường Thanh lại yêu cầu ta triệu tập toàn bộ hạ nhân trong Hầu phủ.

Các tỳ nữ đứng thành hai hàng chỉnh tề. Hắn chậm rãi đi qua trước mặt từng người một.

Mày kiếm nhíu chặt, ánh mắt sáng quắc như đuốc, tựa hồ muốn nhìn thấu tận tim gan mỗi kẻ.

Xem xét hết hai lượt, sắc mặt hắn càng lúc càng phiền táo.

“Người đều có mặt ở đây? Có ai bị lọt không?”

Ta giả vờ u oán đáp:

“Cố đại nhân rốt cuộc muốn tìm ai? Toàn bộ nữ tử trẻ tuổi trong Hầu phủ đều đã đứng đây rồi.”

Nói đến đây, ta bỗng đổi giọng, cười gian xảo:

“Hay là… Cố đại nhân đã để mắt tới người trong phủ ta?”

Cố Trường Thanh như con nhím bị nhổ lông, lập tức bùng nổ:

“Thẩm Ninh, ngươi thận ngôn!”

Ta làm động tác bịt miệng, tỏ ý mình sẽ im lặng.

Tiểu Quận vương vốn xem náo nhiệt không chê chuyện lớn. Hắn uống đến say khướt, vừa từ sương phòng lảo đảo bước ra, đứng cạnh ta rồi thuận thế tựa cả đầu lên vai ta.

“Thẩm Thế tử, ngươi dùng loại hương gì vậy? Thơm thật. Nói tiểu gia nghe, tiểu gia cũng hun một chút.”

Bỗng nhiên, Cố Trường Thanh quay đầu nhìn về phía ta, ánh mắt sắc bén như ưng.

Tim ta lại bắt đầu nhảy loạn.

Ta và hắn từ nhỏ đã không hợp. Hắn khó đối phó đến mức nào, ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Ngay lúc hắn sắp tiến lại gần để ngửi thử, trong đầu ta chợt lóe lên một kế.

“Tổ mẫu nhét cho ta một thông phòng. Trước đó ta có đi trộm hương cắp ngọc, nên mới vương chút hương khí.”

Bước chân vừa tiến của Cố Trường Thanh lập tức khựng lại.

Không những thế, hắn còn ghét bỏ lùi liền hai bước.

Hảo gia hỏa!

Trong mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét đối với ta!

Khi rời khỏi Hầu phủ, Cố Trường Thanh còn nhất quyết đòi mang theo một vật.

Điều khiến ta vạn vạn không ngờ là… hắn đem luôn tấm chăn mà ta và hắn đã dùng đi.

Hắn là muốn giữ lại làm chứng cứ phạm tội? Hay là định cất làm kỷ niệm?

Ta không dám nghĩ sâu thêm.

Trò hề đến đây kết thúc, cũng không gây ra phong ba gì quá lớn.

Từ sau ngày đó, Cố Trường Thanh càng thêm cao lãnh, lại càng xa cách nhân tình.

Hắn hiện là Thái tử Thiếu phó, đồng thời kiêm chức Đại Lý tự Thiếu khanh. Bề ngoài tựa tuyết trắng trên đỉnh cao, nhưng khi phá án lại tàn nhẫn như Diêm La.

Một ngày nọ, Cố Trường Thanh dẫn quan sai đến kỹ quán bắt người. Trùng hợp thay, ta cùng tiểu Quận vương đang ngồi nghe khúc.

Quan binh giao chiến với bọn phỉ, ta cũng bị cuốn vào vòng hỗn loạn.

Đao kiếm vô tình, trong tay ta lại không có binh khí, bị đám phỉ đồ ép lùi từng bước.

Cho đến khi một bàn tay lớn bất ngờ ấn lên thắt lưng ta.

“Thẩm Ninh, không ngờ eo ngươi lại mềm như vậy.”

Giọng nói quen thuộc khiến ta giật mình.

Ta quay đầu lại — vừa hay chạm phải đôi mắt lạnh lẽo của Cố Trường Thanh.

Theo bản năng, ta lập tức né tránh ánh nhìn của hắn.

Dẫu lần trước hắn bị bịt mắt suốt quá trình, nhưng khi tình nồng, hai chúng ta cơ hồ dán sát vào nhau.

Ta chỉ có thể cười gượng.

Phỉ đồ vung đao chém tới, ta không nói hai lời, trực tiếp kéo Cố Trường Thanh ra chắn đao.

Không vì lý do gì khác — chỉ đơn giản là bản năng tự cứu mình.

Chuyện này… cũng chẳng phải lần đầu.

Mỗi lần như vậy, hắn đều có thể tự cứu.

Quả nhiên, lúc này ám tiễn trong tay áo hắn bắn vọt ra, trúng thẳng giữa trán phỉ đồ.

Hắn quay đầu nhìn ta, ánh mắt âm trầm.

“Thẩm Ninh, ngươi vẫn đáng ghét như xưa.”

6

Chỉ thấy Cố Trường Thanh đưa nỏ tay áo chĩa về phía ta.

Ta lập tức giơ hai tay, cười gượng:

“Cố đại nhân, ngươi và ta xưa nay phối hợp ăn ý. Ta biết ngươi sẽ không gặp nguy hiểm, nên mới đẩy ngươi ra.”

Ta mải lo biện bạch, không nhận ra ánh mắt hắn đột nhiên dừng trên tay ta.

Ngay sau đó, hắn một bước vọt tới, nắm lấy cổ tay ta, thần sắc khó lường:

“Suýt nữa ta quên… vết sẹo nơi hổ khẩu tay phải ngươi, cũng đã có chút năm tháng.”

Thuở nhỏ, ta trèo cây lấy tổ chim, Cố Trường Thanh đứng canh.

Ta trượt chân rơi xuống, vừa hay đè gãy một xương sườn của hắn.

Còn hổ khẩu tay phải ta rách một vết lớn, để lại sẹo.

Cố Trường Thanh nhìn ta đầy ẩn ý:

“Thẩm Ninh, vết sẹo này khi chạm vào người khác, tất sẽ khiến đối phương ngứa ngáy khó chịu.”

Sống lưng ta lạnh toát.

Không phải chứ…

Hắn lại phát hiện điều gì sao?

Người này thực sự nguy hiểm!

Ta lập tức phát huy bản lĩnh hồ nháo:

“Đáng tiếc Cố đại nhân không phải nữ tử, ta không thể để ngài đích thân cảm nhận.”

Ta dùng lực nhẹ, giật cổ tay ra.

Tiểu Quận vương lảo đảo bước tới:

“Cố đại nhân, sao lần nào gặp ngươi cũng đang bắt người vậy?”

Quan sai đã khống chế phỉ đồ, đang bẩm báo với Cố Trường Thanh.

Ta kéo tiểu Quận vương rời đi.

Cố Trường Thanh là kỳ tài phá án, chẳng biết chừng sẽ nhìn ra vẻ chột dạ của ta.

Những ngày sau đó, ta luôn tránh mặt hắn.

Tin tốt duy nhất là Linh Đang đã tìm ra nữ tử hôm yến tiệc hạ ô dược với ta — thứ nữ nhà họ Diêu.

Ta đặc biệt đi gặp nàng một lần.

Nàng lại là người thật thà. Ta chỉ khích vài câu, nàng liền nhận hết.

“Thẩm Thế tử, ta dùng thuốc với ngài là vì ta ái mộ ngài! Người khác nói ngài hoàn khố bất hóa, đó là họ không biết thưởng thức! Chỉ có ta nhìn thấy sự độc đáo trong cốt tủy ngài!”

“Hôm đó rốt cuộc là ai chiếm tiện nghi của Thẩm Thế tử? Ngài nói đi chứ!”

Nhất thời ta cứng họng.

Ta đây là gặp phải kẻ si tình điên cuồng rồi!

Thấy Diêu nhị tiểu thư sắp nhào tới, ta liên tục lùi lại:

“Diêu nhị tiểu thư, ngươi và ta vô duyên. Ngươi ắt sẽ gặp người tốt hơn.”

Thiên sát!

Ta đâu có đánh nữ tử!

Ta dẫn theo tùy tùng, co giò bỏ chạy.

Ta nào hay biết, vừa rời đi chưa bao xa, một thân ảnh cao dài đã từ trong ngõ nhỏ bước ra.

Chính là Cố Trường Thanh.

Hắn nheo mắt:

“Vậy ra… hôm đó Thẩm Ninh trúng ô dược. Nhưng… Diêu nhị tiểu thư cũng có khả năng đã trúng…”

Tâm phúc lập tức hiểu ý:

“Chủ tử, thuộc hạ lập tức đi điều tra Diêu nhị tiểu thư có còn giữ thân hay không.”

Một tâm phúc khác phụ họa:

“Nếu Diêu nhị tiểu thư đã thất thân, thì nữ tử hôm đó rất có thể là nàng. Nhưng nếu không phải nàng… vậy sẽ là ai? Không đúng… Thẩm Thế tử là nam tử!”

Hai người đồng loạt nhìn về phía chủ tử mình.

Nam nhân đè nam nhân, cũng chẳng phải chưa từng có.

Nhưng vừa nghĩ đến cảnh chủ tử nhà mình bị tử địch hoàn khố đè dưới thân… hình ảnh ấy thực khiến lòng người chua xót.

Đêm xuống, tâm phúc liền đem tin tức trình lên:

“Chủ tử, Diêu nhị tiểu thư… thủ cung sa vẫn còn…”

Hắn muốn nói lại thôi. Việc liên quan đến tiết tháo của chủ tử, hắn chỉ có thể đau lòng đến tột cùng.

Chủ tử thất thân đã đủ thê thảm.

Nếu đối phương lại còn là nam tử…

Trời cũng sụp mất!

Ngón tay Cố Trường Thanh gõ nhè nhẹ lên mặt án, suốt một đêm không ngủ.

Chương trước Chương tiếp
Loading...