Đứa Con Bị Anh Bỏ Lỡ

Chương 8



"Tên của trò chơi là: Chiến tranh dư luận."

"Bây giờ, đến lượt anh ra bài đấy."

Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy.

….

Chu Dịch Thần nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Trên màn hình là khuôn mặt gần như vặn vẹo vì chấn động tột độ của anh ta.

Bối cảnh là lễ đường kim hoàng rực rỡ, tiền cảnh là khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng bình tĩnh và giống anh ta như đúc của Tô Niệm.

Kỹ thuật chụp ảnh của Tô Thanh không có gì để chê. Ánh sáng, bố cục, thời điểm, tất cả đều hoàn hảo đến cực điểm.

Bức ảnh này tràn đầy cảm giác kể chuyện và sức công phá, đủ để bất cứ ai nhìn thấy cũng phải tự thêu dệt nên một vở kịch hào môn kinh thiên động địa.

Anh ta có thể tưởng tượng được, nếu bức ảnh này bị lan truyền ra ngoài, sẽ dấy lên sóng to gió lớn nhường nào. Những lời nói nhẹ bẫng của Tô Thanh như lời nguyền vang vọng bên tai anh ta: "Chiến tranh dư luận."

Lần đầu tiên anh ta nhận ra, tư bản và quyền lực mà mình hằng tự hào, trong một số thời điểm lại mong manh đến thế.

Anh ta có thể phong tỏa một cơ quan truyền thông, nhưng không thể phong tỏa được miệng lưỡi của thế gian. Anh ta có thể mua hot search, nhưng không mua được lòng người.

Lần đầu tiên, anh ta cảm thấy nan giải. Người đàn bà mà anh ta tưởng rằng có thể tùy ý nhào nặn này, trong tay lại nắm giữ lưỡi kiếm sắc bén đâm trúng tử huyệt của anh ta.

Anh ta giận dữ ném điện thoại vào tường, chiếc điện thoại đắt tiền lập tức vỡ tan tành. Anh ta đã thua hiệp đầu tiên. Thua một cách triệt để.

Ngày hôm sau, chiều hướng dư luận trên toàn mạng quả nhiên xảy ra một sự chuyển biến kỳ diệu. Nhưng thứ làm bùng nổ dư luận không phải là scandal của Chu Dịch Thần, mà là một bài báo chuyên sâu.

"Nhân Gian Quan Sát" - Fanpage chuyên về các bài viết phi hư cấu nổi tiếng nhất trong nước đã đăng tải một bài viết mang tên: 《Thập Quang: Một người phụ nữ và cuộc chiến mười năm của cô ấy》.

Tác giả của bài viết là một phóng viên nổi tiếng trong giới với ngòi bút tinh tế và góc nhìn độc đáo. Bài viết dài vạn chữ này không hề nhắc đến Chu Dịch Thần lấy một chữ, cũng không nhắc đến bất kỳ ân oán hào môn nào.

Nó chỉ dùng một phương pháp gần như là phác họa đời thực, bình tĩnh và kìm nén, kể về câu chuyện mười năm qua của một người phụ nữ tên Tô Thanh.

Từ một người nội trợ từ bỏ sự nghiệp vì tình yêu, đến khi gặp biến cố hôn nhân, ra đi với bàn tay trắng.

Từ lúc phát hiện mình mang thai, một mình ký tên vào giấy cam kết phẫu thuật trong phòng đẻ.

Từ việc khởi nghiệp trong căn gác mái cũ kỹ vừa cho con bú vừa làm việc, cho đến khi từng bước biến "Thập Quang" thành studio nhiếp ảnh nổi tiếng trong ngành.

Trong bài viết có rất nhiều chi tiết nhỏ. Ví dụ như để tiết kiệm tiền, cô đã ăn mì gói mỗi ngày hai bữa suốt ba tháng liền.

Ví dụ như cô vác trên vai mấy chục ký thiết bị nhiếp ảnh, đưa theo con trai nhỏ, đứng chụp suốt cả ngày trong núi tuyết âm mười độ C.

11

Ví dụ như khi Tô Niệm sốt cao giữa đêm, cô bế con chạy trên đường phố không một bóng người, vừa khóc vừa lao về phía bệnh viện.

Những chi tiết này đều đến từ Mia. Cô ấy là cộng sự tin cậy nhất của tôi, cũng là nhân chứng duy nhất cho mười năm này của tôi.

Bài viết này là do tôi bảo cô ấy liên hệ với vị phóng viên đó, và ủy quyền cho cô ấy kể lại. Tất nhiên, đã ẩn đi mọi thông tin cá nhân liên quan đến Chu Dịch Thần, chỉ định nghĩa anh ta là "chồng cũ".

Ảnh minh họa của bài viết cũng cực kỳ tâm huyết.

Có sự chuyển biến của studio Thập Quang từ đơn sơ đến lộng lẫy, có hồ sơ trưởng thành của Tô Niệm từ lúc bé thơ đến khi thành thiếu niên, có cái bóng lưng của Tô Thanh đang làm việc trong đủ loại môi trường khắc nghiệt.

Bức ảnh minh họa cuối cùng là tấm ảnh chụp nghiêng cảnh tôi đang chỉnh lại nơ cho Tô Niệm tại lễ tốt nghiệp.

Trong ảnh, tôi ngồi xổm dưới đất, ngước nhìn con trai, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và tự hào. Chú thích ảnh viết rằng: Con là lưỡi kiếm sắc bén nhất mà mẹ đã dùng mười năm thanh xuân để mài giũa.

Bài viết này chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, lượt đọc đã vượt quá mười triệu, phủ kín bảng tin của tất cả mọi người. Không có cẩu huyết, không có xâu xé.

Chỉ có một người phụ nữ, sau khi gặp phải sự phản bội và khốn cảnh, đã dựa vào sự kiên cường và chuyên nghiệp của mình để hoàn thành một cuộc tự cứu rỗi rực rỡ.

Cô đã trở thành hình mẫu trong lòng vô số phụ nữ. Kiên cường, độc lập, mạnh mẽ và chuyên nghiệp. Dưới phần bình luận là một loạt những lời thán phục và ủng hộ.

"Đây mới thực sự là nữ chính bản lĩnh! Dựa vào chính mình, sống đẹp hơn bất cứ ai!"

"Xem mà khóc luôn, một người phụ nữ có thể mạnh mẽ đến nhường nào, đọc bài này là biết."

"Đột nhiên tò mò muốn biết gã chồng cũ mù mắt kia giờ đang có biểu cảm gì, chắc là hối hận đến xanh ruột rồi nhỉ?"

"Xin địa chỉ studio Thập Quang, tôi muốn đi chụp ảnh! Ủng hộ chị đẹp làm sự nghiệp!"

Dư luận hoàn toàn nghiêng về phía tôi. Điện thoại của studio bị gọi đến cháy máy, khách hàng đặt lịch chụp đã xếp hàng đến tận năm sau.

Những nhãn hàng từng bị Chu Dịch Thần đe dọa hủy bỏ hợp tác, điện thoại của bộ phận quan hệ công chúng cũng bị cư dân mạng phẫn nộ gọi đến dồn dập.

Tôi ngồi trong văn phòng, bình tĩnh chứng kiến tất cả. Đây chính là thứ tôi muốn. Tôi không cần đóng vai một nạn nhân để tranh thủ sự thương hại.

Tôi muốn tất cả mọi người thấy được giá trị của mình, sự chuyên nghiệp của mình, sự không thể thay thế của mình.

Tôi muốn Chu Dịch Thần hiểu rằng, Tô Thanh tôi không phải là phụ kiện của anh ta, càng không phải là quả hồng mềm để anh ta tùy ý nhào nặn.

Hoàng hôn buông xuống, điện thoại của tôi lại vang lên. Vẫn là số máy đó. Tôi bắt máy, lần này tôi lên tiếng trước.

"Chu tổng, đối với món quà đáp lễ hôm nay của tôi, anh có hài lòng không?"

Đầu dây bên kia là một sự im lặng kéo dài. Sau đó truyền đến giọng nói của Chu Dịch Thần - một giọng nói đang kìm nén cơn giận lôi đình nhưng lại buộc phải thỏa hiệp, nghiến răng nghiến lợi:

Chương trước Chương tiếp
Loading...