Đứa Con Bị Anh Bỏ Lỡ

Chương 10



Tôi không đợi câu trả lời của anh ta nữa, thẳng thừng đẩy cửa bước ra ngoài. Ánh nắng bên ngoài thật rực rỡ.

Khi Chu Dịch Thần về đến nhà đã là đêm muộn. Trong phòng khách thắp một ngọn đèn, Hứa Vi mặc váy ngủ tơ tằm, vừa đắp mặt nạ vừa ngồi trên sofa, rõ ràng là đang đợi anh ta. Thấy anh ta vào, Hứa Vi lập tức đứng phắt dậy, giọng điệu chua ngoa.

"Thế nào? Đàm phán xong với cô vợ cũ yêu quý của anh rồi chứ? Có phải cô ta ra một cái giá khiến anh hài lòng, chuẩn bị dắt theo đứa con hoang đó quay về Chu gia để quét tôi ra khỏi cửa không?"

Chu Dịch Thần ngay cả nhìn cũng không nhìn cô ta lấy một cái, đi thẳng đến tủ rượu, rót cho mình một ly Whisky thật đầy rồi uống cạn.

Chất lỏng cay nồng thiêu đốt cổ họng anh ta nhưng không thể làm dịu đi sự cuồng loạn trong lòng. Ba điều kiện mà Tô Thanh đưa ra giống như ba cái tát nảy lửa, liên tục vang vọng trong đầu anh ta.

Cô ta không phải đang đàm phán. Cô ta đang xét xử anh ta.

"Tôi đang nói chuyện với anh đấy! Anh câm rồi à?" Hứa Vi thấy anh ta lờ mình đi thì càng điên tiết, lao tới định giật lấy ly rượu.

"Cút!" Chu Dịch Thần mạnh tay gạt ra.

Hứa Vi lảo đảo ngã xuống sofa, miếng mặt nạ cũng lệch đi, lộ ra khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ.

"Chu Dịch Thần! Anh dám đẩy tôi? Anh vì con đàn bà đó và đứa con hoang của nó mà đẩy tôi?" Cô ta gào lên.

"Tôi cảnh cáo cô, Hứa Vi." Chu Dịch Thần quay người lại, ánh mắt lạnh lẽo như dao găm đóng đinh lên người cô ta, "Còn để tôi nghe thấy hai chữ 'con hoang' phát ra từ miệng cô một lần nữa, thì cô cút xéo khỏi cái nhà này ngay cho tôi."

Hứa Vi bị sự tàn nhẫn trong mắt anh ta làm cho khiếp sợ. Mười năm qua, dù Chu Dịch Thần đối với cô ta không tính là sâu đậm gì nhưng vẫn luôn giữ vẻ lịch sự và khách sáo.

Cô ta chưa từng thấy anh ta thất thố và hung dữ đến mức này. Đến lúc này cô ta mới nhận ra, sự xuất hiện của cậu bé tên Tô Niệm kia đã hoàn toàn làm lung lay địa vị của cô ta trong ngôi nhà này.

Cô ta không dám gào thét nữa, chỉ có thể kìm nén tiếng khóc, ấm ức nói: "Dịch Thần, em mới là vợ của anh mà! Con gái của chúng ta mới là người thừa kế danh chính ngôn thuận của nhà họ Chu! Sao anh có thể đối xử với em như vậy vì một người ngoài?"

"Người ngoài?" Chu Dịch Thần cười lạnh, "Nó là con trai trưởng của tôi! Là con trai tôi!"

Cứ nghĩ đến Tô Niệm là lòng anh ta lại vừa đau vừa hối hận. Anh ta uống cạn chỗ rượu còn lại, nện mạnh ly không xuống bàn.

"Bên Tô Thanh đàm phán hỏng rồi." Anh ta mệt mỏi ngồi xuống sofa, day day thái dương, gương mặt lộ rõ vẻ rệu rã chưa từng có.

Lần đầu tiên anh ta phát hiện ra, có tiền không phải là giải quyết được mọi vấn đề. Tô Thanh giống như một con nhím đầy gai, không thể lay chuyển, cũng chẳng thể đe dọa. Ra tay từ phía cô ta đã là chuyện không thể rồi.

Hứa Vi ngẩn người. Trong mắt cô ta, hạng phụ nữ bị ruồng bỏ như Tô Thanh chẳng phải nên ôm lấy đứa con mà khóc lóc đòi tiền đòi danh phận sao? Sao có chuyện đàm phán hỏng được?

Chu Dịch Thần không thèm quan tâm đến cô ta nữa, đại não anh ta đang vận hành thần tốc. Nếu cứng không được, mềm cũng chẳng xong.

Nếu không thể đột phá từ phía người lớn, vậy thì điểm đột phá duy nhất còn lại chỉ có thể là... đứa trẻ.

Tô Niệm.

Anh ta cần một cơ hội, một cơ hội có thể ở riêng với Tô Niệm để xây dựng tình cảm. Một cơ hội có thể khiến Tô Niệm nhận ra rằng, người cha như anh ta có thể cho nó một tương lai tốt đẹp hơn gấp nghìn vạn lần so với việc đi theo Tô Thanh.

Nhưng Tô Thanh bảo vệ Tô Niệm quá tốt, giống như một con sói cái hộ con, bất cứ sinh vật đực nào có ý định tiếp cận đều sẽ bị cô ta xé xác. Cưỡng ép tiếp xúc chỉ mang lại tác dụng ngược.

Anh ta cần một cái cớ, một cái cớ tự nhiên đến mức không thể bị từ chối. Ánh mắt Chu Dịch Thần lóe sáng trong bóng tối. Anh ta nhớ đến trang ghi chép về sở thích của Tô Niệm trong xấp tài liệu trợ lý đưa.

Tô Niệm, 10 tuổi, cực kỳ hứng thú với Trí tuệ nhân tạo (AI) và lập trình robot, từng đạt giải Nhì cuộc thi Robot thanh thiếu niên toàn quốc.

14

Một kế hoạch nhanh chóng hình thành trong đầu anh ta. Anh ta nhấc máy gọi cho trợ lý.

"Thư ký Lâm, liên hệ với phòng thí nghiệm AI của Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) bên Mỹ cho tôi, bằng bất cứ giá nào hãy mời đội ngũ nhà khoa học hàng đầu của họ đến Trung Quốc tổ chức một trại đông AI dành cho thanh thiếu niên trong vòng một tuần."

Thư ký Lâm ở đầu dây bên kia ngẩn người, nhưng vẫn lập tức trả lời: "Vâng, thưa Chu tổng."

"Trại đông này sẽ do Thịnh Nguyên Capital của chúng ta độc quyền tài trợ. Không tuyển sinh rộng rãi, chỉ nhận học sinh theo thư mời. Địa điểm chọn tại khu nghỉ dưỡng suối nước nóng cao cấp nhất thuộc tập đoàn chúng ta."

"Ngoài ra, với danh nghĩa cá nhân của tôi, hãy gửi thư mời đến tất cả các thiếu niên trên toàn quốc từng đạt giải thưởng về robot hoặc lập trình cấp tỉnh trở lên. Mọi chi phí đều miễn phí."

"Nhớ kỹ, phải đảm bảo cái tên Tô Niệm nằm ở vị trí đầu tiên trong danh sách mời."

Chu Dịch Thần gác máy, khóe miệng nở một nụ cười đắc thắng.

Tô Thanh, cô tưởng cô có thể ngăn cản được tôi sao? Tôi tặng con trai cô một món quà tuyệt vời nhất thế giới mà nó căn bản không thể từ chối. Để xem cô ngăn cản thế nào.

Cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc. Anh ta không ép buộc cô, anh ta sẽ để cô và con trai cô tự nguyện bước vào chiếc lồng vàng mà anh ta đã chế tạo cho họ.

Thư mời được gửi đến nhà sau đó một tuần. Chiếc phong bì mạ vàng tinh xảo, bên trên in huy hiệu của MIT và logo của Thịnh Nguyên Capital. Tô Niệm đi học về, nhìn thấy phong bì thì mắt sáng bừng lên.

Chương trước Chương tiếp
Loading...