Đích Nữ Giả Bệnh

Chương 5



“Miễn lễ.”

Hắn đặt bút xuống, ánh mắt dừng trên người ta vài giây.

Dường như đang xác nhận xem ta có thật sự đã uống bát thuốc kia hay không.

“Thân thể khá hơn chưa?” Hắn hỏi.

Trong giọng nói mang theo một tia dò xét rất khó nhận ra.

Ta khẽ ho hai tiếng.

“Đa tạ điện hạ quan tâm, thần thiếp vẫn như cũ.”

“Chuyện thích khách đêm qua, có khiến nàng kinh sợ không?”

“Bẩm điện hạ, đêm qua thần thiếp bị kinh hãi quá độ, cả đêm không ngủ.”

“May nhờ phúc lớn của điện hạ, thần thiếp mới có thể hóa nguy thành an.”

Những lời này của ta, kín kẽ không một kẽ hở.

Vừa thể hiện sự yếu đuối của mình, vừa thuận tiện tâng bốc hắn.

Ánh mắt Mặc Cảnh Trần càng thêm sâu thẳm.

Hắn không nhìn thấu ta.

Người phụ nữ một chưởng lấy m/ạng địch nhân đêm qua.

Và Thái tử phi bệnh tật yếu đuối trước mặt hắn lúc này.

Rốt cuộc đâu mới là con người thật của ta?

“Nếu vậy, bản cung đã chuẩn bị cho nàng một ít bổ phẩm điều dưỡng thân thể.”

“Còn có một bát thuốc do chính ngự y sắc, nàng đã uống chưa?”

Hắn hỏi thẳng.

Ta lộ ra một nụ cười yếu ớt.

“Đa tạ điện hạ hậu ái.”

“Chỉ là thần thiếp sợ dược tính quá mạnh, không dám tùy tiện dùng.”

“Đã sai Tử Tô cất kỹ bổ phẩm, còn thuốc thì bảo nhà bếp sắc lại, đợi thần thiếp tự mình xem qua phương thuốc rồi mới uống.”

Đồng tử Mặc Cảnh Trần khẽ co lại.

Hắn không ngờ ta lại cẩn trọng như vậy.

“Ồ? Thái tử phi cũng có nghiên cứu về dược lý?”

“Chỉ hiểu chút ít.” Ta khẽ đáp. “Dù sao từ nhỏ đã sống chung với thuốc thang, bệnh lâu thành thầy.”

Sắc mặt hắn có chút khó coi.

Nhưng rất nhanh đã che giấu đi.

“Nếu đã vậy, bản cung cũng không ép nữa.”

“Nàng cứ về nghỉ ngơi cho tốt.”

“Vâng, thần thiếp cáo lui.”

Ta lại hành lễ, dưới sự dìu đỡ của Tử Tô, chậm rãi lui ra ngoài.

Bước ra khỏi thư phòng.

Ta mới cảm nhận được, y phục sau lưng đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

Mặc Cảnh Trần, còn khó đối phó hơn ta tưởng.

Hắn không chỉ muốn g/iết ta, mà còn muốn ta ch/ế/t một cách lặng lẽ.

Dùng chính “bổ phẩm” hắn ban cho, từng chút một đ/ầu đ/ộc ta.

Thật là thủ đoạn âm độc.

Cũng thật là ngạo mạn.

Hắn cho rằng, ta đối với hắn hoàn toàn không phòng bị.

Ta trở về viện của mình.

Tử Tô lo lắng hỏi.

“T iểu thư, Thái tử điện hạ như vậy…có làm khó người không?”

“Không.” Ta lắc đầu. “Chỉ là thuốc hắn đưa tới, ta không thể động vào.”

“T iểu thư, vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì?”

Ta nhìn cây đào trong viện, vừa mới nhú mầm non.

“Nếu hắn muốn thử ta, vậy ta sẽ chơi cùng hắn.”

“Truyền tin ra ngoài.”

“Nói rằng Thái tử phi vì bị kinh hãi đêm qua, thân thể càng thêm suy nhược.”

“Cần tĩnh dưỡng, không tiện gặp khách.”

Tử Tô gật đầu.

“Tiểu thư là muốn…”

“Ẩn nhẫn chờ thời.”

Ánh mắt ta lạnh như băng.

“Hắn muốn biết ta yếu đến mức nào, vậy ta sẽ cho hắn nhìn đủ.”

“Đợi đến khi hắn buông cảnh giác, tin rằng ta thật sự chỉ là một bệnh nhân vô hại…”

Khóe môi ta cong lên một nụ cười lạnh.

“Cũng là lúc hắn phải trả giá.”

07

Ánh bình minh vừa ló rạng.

Xe ngựa của Đông cung đã chuẩn bị xong.

Hôm nay là ngày đầu tiên sau đại hôn ta tiến cung diện thánh.

Ta thay một bộ cung trang màu tím nhạt.

Sắc mặt vẫn dùng loại phấn thuốc đặc chế, bôi trắng bệch như giấy.

Tử Tô ghé sát tai ta nói nhỏ.

“Tiểu thư, nghe nói hôm nay Tiêu tướng quân và Nhị tiểu thư cũng vào cung tạ ân.”

Ta chỉnh lại vài sợi tóc mai.

“Đương nhiên rồi, dù sao Tiêu tướng quân đã từ hôn, cũng phải cho hoàng thượng một lời giải thích.”

Khóe môi ta nở nụ cười đầy ẩn ý.

Trước cổng Đông cung, Mặc Cảnh Trần đã đứng chờ ở đó.

Hôm nay hắn mặc một thân huyền bào thêu kim mãng.

Cả người càng thêm lạnh lùng, khí chất tôn quý bức người.

Hắn lạnh lùng liếc ta. Lại cố chấp truy cầu:

“Bát thuốc tối qua, nàng thật sự chưa uống?”

Ta khẽ ho, yếu ớt vịn cửa xe.

“Điện hạ ban thưởng, thần thiếp vô cùng cảm kích, chỉ là đêm qua bị kinh hãi quá mức, thật sự không uống nổi.”

Mặc Cảnh Trần hừ lạnh.

“Vân Vi Nguyệt, tốt nhất nàng nên cầu mong diễn kỹ của mình luôn tốt như vậy.”

Hắn lên xe trước.

Ta theo sau, ngồi ở góc xa hắn nhất.

Suốt đường đi, trong xe yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.

Đến cổng hoàng cung.

Xe ngựa dừng lại.

Mặc Cảnh Trần xuống xe trước, nhưng lại bất ngờ đứng bên xe đợi ta một nhịp.

Ta đưa bàn tay tái nhợt, đặt lên tay Tử Tô, lảo đảo bước xuống.

“Ồ, đây chẳng phải Thái tử phi tỷ tỷ sao?”

Một giọng nói chói tai mang theo ý mỉa mai vang lên từ phía sau.

Ta quay đầu lại, nhìn thấy Vân Khinh Nhu và Tiêu Triệt.

Vân Khinh Nhu khoác tay Tiêu Triệt, cười đến run cả cành hoa.

Tiêu Triệt nhìn ta, trong mắt thoáng qua một tia phức tạp.

Nhưng nhiều hơn vẫn là chán ghét.

“Vân Vi Nguyệt, không ngờ ngươi thật sự có thể chống đỡ đến ngày vào cung.”

Giọng Tiêu Triệt vẫn lạnh lẽo như cũ.

Ta không nói gì, chỉ yếu ớt đưa tay đỡ trán.

Vân Khinh Nhu ghé lại gần, hạ thấp giọng nói bên tai ta…

“Tỷ tỷ, tối qua Tiêu ca ca đã ở bên muội cả đêm, huynh ấy nói ngày mai sẽ xin hoàng thượng phong muội làm chính thê.”

“Còn tỷ chiếm cái vị trí Thái tử phi này, e là cũng chẳng sống được mấy ngày nữa đâu.”

Ta nhìn gương mặt đầy vẻ đắc ý của nàng ta.

Đột nhiên, ta kịch liệt ho lên.

Âm thanh rất lớn, cả người gần như sắp ngã xuống đất.

“Khụ… khụ khụ…!”

Ta từ trong tay áo lấy ra chiếc khăn, che miệng lại.

Đến khi bỏ ra, trên khăn đã là một vệt m/áu đỏ tươi.

“M/áu! Thái tử phi thổ huyết rồi!”

Đám thái giám cung nữ xung quanh kinh hô.

Mặc Cảnh Trần nhíu chặt mày, thân hình khẽ động, theo bản năng đưa tay đỡ lấy eo ta.

Tay hắn rất mạnh, nhưng lại mang theo một tia cứng nhắc.

Vân Khinh Nhu và Tiêu Triệt đều sững người.

Ta yếu ớt tựa vào lòng Mặc Cảnh Trần, ánh mắt tán loạn.

“Điện hạ… thần thiếp vô dụng… khiến nhị muội phải lo lắng rồi…”

Ánh mắt Mặc Cảnh Trần lạnh lẽo nhìn về phía Vân Khinh Nhu.

“Nhị tiểu thư vừa rồi đã nói gì với Thái tử phi?”

Vân Khinh Nhu sợ đến mức sắc mặt trắng bệch.

“Ta… ta không nói gì… chỉ là hỏi thăm o't-ca'y tỷ tỷ…”

“Hỏi thăm?” Mặc Cảnh Trần cười lạnh. “Hỏi thăm đến mức khiến Thái tử phi thổ huyết?”

Hắn quay đầu nhìn Tiêu Triệt.

“Tiêu tướng quân, quản cho tốt nữ nhân của ngươi.”

“Nếu Thái tử phi xảy ra chuyện trước cổng cung, Tiêu gia các ngươi gánh nổi sao?”

Sắc mặt Tiêu Triệt khó coi đến cực điểm.

Hắn kéo mạnh Vân Khinh Nhu lại, thấp giọng quát.

“Câm miệng!”

Vân Khinh Nhu uất ức đến mức sắp khóc.

Ta tựa trong lòng Mặc Cảnh Trần, khóe môi ở góc độ hắn không nhìn thấy khẽ cong lên.

Vệt m/áu kia, chỉ là túi m/áu ta giấu sẵn trong miệng.

Nhưng hiệu quả, hiển nhiên tốt ngoài dự liệu.

Mặc Cảnh Trần bế ngang người ta lên.

“Thái tử phi thân thể suy nhược, truyền ý chỉ của cô, ban kiệu đưa vào điện!”

Hắn ôm ta, sải bước về phía Ngự hoa viên.

Phía sau, là gương mặt vặn vẹo vì ghen ghét của Vân Khinh Nhu.

Cùng đôi mắt đầy u ám của Tiêu Triệt.

Đây… mới chỉ là bắt đầu.

08

Trong Ngự hoa viên, trăm hoa đua nở.

Hoàng đế và Hoàng hậu ngồi trên cao.

Trọng thần trong triều cùng gia quyến đều có mặt đầy đủ.

Khi Mặc Cảnh Trần ôm ta bước vào, toàn trường lập tức yên lặng.

Hoàng đế khẽ nhíu mày.

“Thái tử, đây là chuyện gì?”

Mặc Cảnh Trần nhẹ nhàng đặt ta xuống ghế.

“Phụ hoàng, Thái tử phi ở trước cổng cung bị kinh hãi, thân thể không khỏe.”

Hoàng đế nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.

“Con gái Vân thừa tướng, thật sự yếu ớt như vậy sao?”

Ta khó nhọc đứng dậy, quỳ xuống đất, giọng run rẩy.

“Thần thiếp thất lễ trước ngự tiền, xin phụ hoàng thứ tội.”

Hoàng hậu ở bên cạnh cười lạnh.

“Nghe nói Tiêu tướng quân từ hôn là vì Vân tiểu thư thân thể mang b /ệnh, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...