Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Di Chúc Của Cháu Trai
Chương 2
Ngay sau câu đó, cả tài khoản mạng xã hội của tôi thực sự bị đánh sập. Dưới mỗi bài đăng của tôi thì đều là hàng vạn lời nguyền rủa và nhục mạ.
Dưới bức ảnh du lịch đăng từ nhiều năm trước là: “Cầm tiền của anh chị mày đi chơi vui lắm hả?”
Dưới bài đăng tăng ca tới đêm khuya là: “Tâm địa ác độc như vậy, đáng đời mày thức đêm mà đột tử!”
Thậm chí dưới ảnh ba mẹ đã qua đời của tôi cũng có người để lại bình luận: “Dạy ra loại con gái thế này, chết cũng đừng mong được yên ổn!”
Khi dư luận lên tới đỉnh điểm, chị dâu đích thân xuất hiện, quay một đoạn video.
Chị ta mặc quần áo cũ kỹ, ánh mắt né tránh, trực tiếp quỳ xuống trước ống kính, liên tục dập đầu: “Tôi, Vương Quế Phương vô dụng, tôi không xứng làm mẹ! Tôi không có tiền, tôi có lỗi với con! Nhưng ba nó… ba nó là người trọng tình trọng nghĩa! Năm đó ba mẹ anh ấy mất sớm, một thân một mình vừa làm anh vừa làm cha, ăn dè uống xén, liều mạng đi làm, nhất quyết không nghỉ bữa nào… chính là để nuôi Lâm Thanh Hoan học xong đại học! Bản thân anh ấy đến một bữa cơm nóng cũng không nỡ ăn, chỉ mong em gái có thể ngẩng đầu làm người… Chị biết em bây giờ kiếm được nhiều tiền ở thành phố lớn, nhưng em à, năm đó em cũng từng cầm tiền mồ hôi xương máu của anh trai mà đi ra ngoài xông xáo, mới có được ngày hôm nay ấy chứ? Chị thật sự không còn tiền nữa, chị và Tiểu Hiên ăn cơm chẳng đủ no nữa, cho nên hôm đó mới thử hỏi em, có thể đón Tiểu Hiên lên thành phố lớn đi học không, chị sẽ bán cả căn nhà này và đưa hết tiền cho em. Thật ra em không đồng ý cũng không sao, nhưng em lại động tay…”
Nói xong, chị ta lại bật khóc, khung hình dừng lại ở bóng lưng tiều tụy, hèn mọn của chị ta.
Phần bình luận lập tức gào thét điên cuồng, liên tục tag tài khoản của tôi, yêu cầu tôi đón cháu trai đi học.
“Lâm Thanh Hoan, cô nghe thấy chưa?! Anh trai cô dùng cả mạng sống để cho cô đi học, vậy mà cô báo đáp như này sao?! Đưa đón cháu trai, nuôi nó ăn học, chẳng phải là chuyện cô nên làm à?!”
“Xét về tình, cô là cô ruột của nó; còn xét về lý, cô chịu ân huệ to lớn của anh trai! Lâm Thanh Hoan, dù đứng ở góc độ nào, nuôi dưỡng cháu trai cũng là trách nhiệm mà cô không thể trốn tránh!”
“Lâm Thanh Hoan, cô giàu rồi thì không nhận họ hàng nữa à? Cô quên mất ai đã cho cô đi học rồi sao? Thật ghê tởm!”
“Mọi người ký tên bằng máu yêu cầu Lâm Thanh Hoan đón cháu trai đi! Nếu không thì trời đất không dung!”
Tối hôm đó, một số điện thoại lạ gửi cho tôi một tin nhắn: “Thế nào rồi, Lâm Thanh Hoan? Không phải chỉ mình cô mới có video ‘chứng cứ’ đâu nhé, bị vậy thấy dễ chịu không?”
Chắc chắn là Vương Quế Phương gửi.
Tôi biết, chị ta đang ép tôi phải xuất hiện.
Điều tôi không ngờ là, sức ảnh hưởng của làn sóng dư luận này lại ngày càng lớn. Áp lực trên mạng dần biến thành một dạng bạo lực hữu hình, ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống ngoài đời của tôi.
Cứ ra ngoài đổ rác, không biết từ đâu lại bay tới một quả trứng, đập thẳng vào người tôi, chất lỏng tanh nhớp lập tức thấm ướt quần áo.
Người ném trứng trốn trong bóng tối, chỉ để lại một tiếng chửi rủa chói tai: “Đồ độc ác, mau đi chết đi!”
Hay mỗi lúc ra siêu thị trước cổng khu chung cư mua rau, mấy bà cô đang tán gẫu vừa thấy tôi liền im bặt, ánh mắt nhìn tôi đầy khinh miệt và dò xét, chỉ trỏ sau lưng, hạ giọng bàn tán.
“Chính là cô ta đó, nhìn thì ra vẻ đàng hoàng, ai ngờ lòng dạ lại độc ác như vậy…”
“Anh trai cô ta phí công vô ích rồi, nuôi nhầm sói mắt trắng!”
Thậm chí trước cửa nhà tôi, còn bị người ta dùng sơn đỏ phun nguệch ngoạc những dòng chữ chói mắt như “Đền mạng”, “Đi chết đi”. Tôi đứng trước cánh cửa đầy những dòng sơn đỏ, trong ngực vẫn còn vương mùi tanh của trứng, điện thoại không ngừng bật lên những lời chửi rủa mới, trong lòng cười lạnh, hít sâu một hơi.
Nếu tất cả các người đều vung cây gậy “đạo đức”, ép tôi bước lên con đường mà các người đã chọn sẵn cho tôi. Và nếu chị dâu tôi đã dốc hết tâm cơ chỉ để ném bỏ gánh nặng này… Vậy thì tôi sẽ chiều theo ý các người.
Để xem các người có chịu nổi hay không, dù sao đời này tôi vẫn còn nhiều thời gian và trò hay lắm.
04
Ngay trong ngày, tôi lái xe về nhà chị dâu.
Vương Quế Phương ra mở cửa, vừa nhìn thấy tôi, trên mặt chị ta lập tức chất đầy vẻ lấy lòng, trong ánh mắt lại lộ ra một tia đắc ý: “Thanh Hoan, em về rồi à… chị biết mà, em sẽ không nhẫn tâm như vậy đâu…”
Chị ta làm bộ muốn nắm tay tôi, nhưng tôi nhanh chóng nghiêng người né tránh. Từ đầu đến cuối không có bất kỳ động tác dư thừa nào, tôi xách theo đứa cháu chỉ có đúng một cái ba lô, đưa nó rời đi.
05
“Xin lỗi, làm phiền em rồi, có lẽ Tiểu Hiên từ nay phải nhờ em chăm sóc thôi. Chị cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, hy vọng chỗ tiền này đủ cho Tiểu Hiên đi học.”
Bên dưới tin nhắn, là một khoản chuyển tiền 5000 tệ.
Đúng lúc đó, điện thoại liền hiện lên thông báo về bài đăng mới của chị dâu. Trong ảnh, chị ta trang điểm kỹ càng, trên vai là một chiếc túi xách hàng hiệu đời mới, nhìn là biết đắt tiền.
Tôi lại nhớ tới khoản tiền bồi thường 500 nghìn mà đơn vị đã chi trả sau khi anh tôi gặp sự cố trong công việc.
Nhìn tin nhắn chị dâu gửi tới cùng với khoản chuyển 5000 tệ, tôi bật cười.
Đây chính là “phí nuôi con” mà chị ta từng tuyên bố khắp mạng xã hội rằng phải bán nhà mới gom đủ ư? Chỉ vỏn vẹn 5000 tệ, đến học phí một học kỳ còn chẳng đủ, chưa kể sinh hoạt phí, sách vở, đủ thứ linh tinh khác nữa.
Kiếp trước, tôi đã quá lo cho người khác, tự mình bỏ tiền bù vào, kết quả lại nuôi ra một con sói mắt trắng luôn oán hận mình.
“Cô ơi, mẹ cháu nói gì với cô thế?” Lâm Hiên không biết từ lúc nào đã tiến lại gần, vươn cổ cố nhìn xem tôi với mẹ nó đang nhắn gì.
Kiếp trước, sau khi tôi đưa cháu về nuôi, chị dâu cũng chỉ chuyển đúng 5000 tệ, nhưng vì sợ đứa trẻ bị tổn thương tâm lý, lại sợ nó biết mẹ ruột chỉ vứt cho một cục tiền để đuổi đi sẽ sinh ra bóng đen tâm lý, nên đã giấu tin nhắn đi, chỉ mơ hồ nói rằng mẹ nó đã gửi tiền chu cấp, còn luôn tìm lời nói tốt cho Vương Quế Phương, mong hòa giải quan hệ mẹ con họ. Nhưng kết quả tôi nhận lại chỉ là sự khiêu khích ngấm ngầm của Vương Quế Phương sau lưng, khiến Lâm Hiên tin sái cổ rằng tôi giấu giếm khoản tiền chu cấp khổng lồ, cố tình nuốt trọn.
Vì trong bức thư tuyệt mệnh đầy máu và nước mắt, nó gào khóc tố cáo rằng tôi đã nuốt mất “năm mươi vạn tiền nuôi dưỡng”, để nó sống trong cảnh “cháo trắng nước lã”, từ đó dẫn dắt dư luận tấn công tôi.
Nghĩ đến đây, lần này tôi dứt khoát đưa thẳng điện thoại cho nó xem, để nó nhìn rõ mẹ mình là loại người gì.
Tôi xoay màn hình về phía nó, để dòng tin nhắn và con số chuyển khoản hiển thị rõ ràng trước mắt: “Này, tự cháu xem đi, mẹ cháu nói dạo này kiếm chẳng được bao nhiêu tiền nên chuyển cho cháu 5000 tệ, nói là để đóng học phí.”
Tôi lấy luôn máy tính ra, tính từng khoản cho nó nghe: “Học phí một học kỳ là 4000, sách vở 500, đồng phục 500. Vậy là vừa đủ hết 5000 tệ, không dư một xu.”
Sắc mặt Lâm Hiên biến đổi liên tục, từ kinh ngạc đến nhục nhã.
Tôi không cất điện thoại đi, mà thẳng tay nhận số tiền đó ngay trước mặt nó, đồng thời nhập dòng ghi chú rõ ràng: “Đã nhận tiền chu cấp nuôi dưỡng từ Vương Quế Phương, tổng cộng 5000 tệ.”
“Mẹ cháu gọi đây là ‘toàn bộ tài sản’ đã đầu tư cho chuyện học hành của cháu. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô là cô của cháu, cháu ở nhà cô, tiền thuê nhà, điện nước, phí quản lý cũng không rẻ, mỗi ngày ăn uống... mấy khoản đó cộng lại còn hơn 5000 tệ nhiều, mà cô đâu có đòi gì cháu đâu. Haizz, mà công nhận dạo này mẹ cháu trông cũng điệu lắm, còn xách túi mới, nhìn là biết không rẻ rồi, chắc cô phải thắt lưng buộc bụng thêm chút để lo cho cháu vậy. Không sao đâu Hiên Hiên, chỉ cần còn cô ở đây, dù có phải bán xe, cô cũng sẽ lo cho cháu đi học.”
Lâm Hiên nhìn chằm chằm vào chiếc túi Chanel trên ảnh mẹ nó đeo, khẽ siết chặt quai hàm.
Nhìn dáng vẻ cúi đầu tội nghiệp của cháu trai, tôi lại nhớ đến cái chết thê thảm ở kiếp trước khi bị chính nó vung dao chém tới tấp.
Kiếp trước, tôi chính là bị dáng vẻ vô hại này lừa gạt mà.