Công Chúa Xuyên Không: Phủ Này Ta Quản

Chương 3



Hoàng hậu hẳn cũng biết bình thường Thẩm quý nhân đối xử với công chúa tệ đến mức nào, có lẽ cho rằng công chúa bị ức hiếp quá lâu nên phát điên, chỉ muốn dọa Thẩm quý nhân một phen.

Nhưng thực ra, công chúa đã muốn giết bà ta.

Dù sao bà ta là mẹ ruột của nguyên thân, không phải mẹ ruột của công chúa bây giờ. Đối với bà ta, ngoài chán ghét ra, công chúa không có chút tình cảm nào.

“Thẩm quý nhân khinh nhờn hoàng tộc, nhưng dù sao cũng chưa gây thành đại họa, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Bản cung sẽ bẩm báo bệ hạ.”

Hoàng hậu liếc nhìn Thẩm quý nhân đang rơi nước mắt, lạnh nhạt nói:

“Đưa Thẩm quý nhân vào lãnh cung, cả đời không được ra.”

Thẩm quý nhân lập tức mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất, đến khóc cũng chẳng khóc nổi.

Công chúa không nhìn bà ta nữa, chỉ lặng lẽ theo hoàng hậu hồi cung.

Mãi đến khi thỉnh an xong, hoàng hậu mới cho công chúa ngồi xuống.

“Nghe nói gần đây con giết một thị vệ?”

Công chúa gật đầu:

“Bẩm mẫu hậu, tên thị vệ đó khi gặp thích khách đã đẩy con ra ngoài, con nghi ngờ hắn cấu kết với thích khách.”

“Hắn không phải là bạn chơi thuở nhỏ của con sao? Ta nhớ lúc đó con nói hai đứa tình nghĩa rất sâu, còn vì cứu hắn mà đặc biệt tới cầu xin ta.”

Công chúa đáp, giọng bình thản:

“Chỉ là hậu duệ của tội thần mà thôi, không đáng nói tới tình nghĩa.”

Hoàng hậu hài lòng gật đầu:

“Sớm nên như vậy. Trước kia con tính tình quá mềm, quá lương thiện, giờ xem ra đã trưởng thành rồi.”

Công chúa khom người:

“Đều là nhờ mẫu hậu dạy bảo.”

“Tốt.”

Hoàng hậu xoa đầu công chúa, ánh mắt hiếm khi dịu lại:

“Đây mới là đứa trẻ ngoan của ta. Sau này ai còn dám khiến con chịu uất ức, cứ nói với bản cung, bản cung sẽ làm chủ cho con.”

Công chúa cong môi cười:

“Đa tạ mẫu hậu.”

 
4
Nhìn thấy Thẩm Thanh Từ đứng trước cổng phủ công chúa, công chúa còn tưởng mình nhìn nhầm.

Nàng ta lại không sợ chết nữa sao?

Nhưng khi nhìn thấy người đứng bên cạnh nàng ta, công chúa lập tức hiểu ra.

Cố Khước Lan sải bước lên trước, giận dữ nói:

“Sao ngươi có thể đuổi Thanh Từ ra ngoài? Nàng ấy là một nữ tử tay trói gà không chặt, ở kinh thành làm sao sinh sống được?!

“Ngươi có biết hôm nay ta tìm được nàng ấy thì nàng ấy đang bị một tên ăn mày ức hiếp không? Nếu không phải ta đến kịp thời, nàng ấy....”

Cố Khước Lan chỉ thẳng vào công chúa:

“Ta biết ngươi ghen tị với tình nghĩa giữa ta và Thanh Từ. Ta nói cho ngươi biết, cho dù ta bất đắc dĩ phải cưới ngươi, thì trong lòng ta, Thanh Từ cũng quan trọng hơn ngươi rất nhiều!

“Nàng ấy xuất thân nghèo khó nhưng lòng dạ lương thiện, ngươi tuy là cành vàng lá ngọc, nhưng một ngón tay của nàng ấy cũng không bằng!”

Công chúa trầm mặc.

Trong lòng công chúa hỏi hệ thống: “Đây là nam mấy?”

Lần này hệ thống biết điều hơn, nhỏ giọng van nài:

“Đây là nam hai, nhân vật quan trọng! Công chúa ngàn vạn lần đừng giết hắn nữa!”

Công chúa nhìn Cố Khước Lan.

Thiếu niên cao ráo thẳng tắp như cây tùng xanh, toàn thân toát ra khí chất thư sinh.

Cũng khó trách hắn là nam hai.

Cố Khước Lan là thư sinh lên kinh ứng thí. Sau khi lộ phí bị kẻ xấu cướp sạch, hắn thân vô phân văn, lại lâm trọng bệnh không tiền chữa trị, ngất xỉu trên con đường nhỏ cách phủ công chúa không xa.

Khi ấy công chúa ra phủ, nhìn thấy hắn đáng thương nên lén ném cho hắn một thỏi bạc.

Lúc Cố Khước Lan bệnh nặng, hắn cũng không nhìn rõ dung mạo công chúa, chỉ nhìn thấy miếng ngọc bội treo bên váy.

Dựa vào thỏi bạc đó, hắn chữa khỏi bệnh, tham gia khoa cử, đỗ trạng nguyên.

Ngày cưỡi ngựa dạo phố, công chúa thấy thiếu niên áo gấm cưỡi ngựa, mặt mày như ngọc, lần đầu nảy sinh tâm sự thiếu nữ.

Hoàng hậu nhìn ra, chủ động nói với hoàng thượng.

Triều này cũng không có quy định phò mã không được vào triều, nên hoàng đế sai người đi hỏi Cố Khước Lan có nguyện ý hay không.

Cố Khước Lan không từ chối.

Thế nhưng lần đầu hắn tới phủ công chúa, lại nhìn thấy Thẩm Thanh Từ đeo miếng ngọc bội đó.

Miếng ngọc bội ấy là do Thẩm Thanh Từ thấy thích, xin từ tay công chúa.

Cố Khước Lan liền tưởng người cứu mình năm đó là Thẩm Thanh Từ, lập tức động lòng với nàng ta, thậm chí còn bày tỏ tâm ý.

Thẩm Thanh Từ cũng không giải thích, ngược lại còn vì muốn được đồng tình mà kể lể cảnh sống nhờ nhà người khác của mình.

Dưới sự dẫn dắt của nàng ta, Cố Khước Lan đối với công chúa không còn chút thiện cảm nào, chỉ cảm thấy công chúa cay nghiệt độc ác.

Không những hắn đối xử lạnh nhạt với công chúa, thậm chí sau khi hoàng đế băng hà, hắn còn trực tiếp viết hưu thư, khiến công chúa trở thành trò cười của cả kinh thành.

Hệ thống run rẩy nhắc nhở công chúa:

“Nhân vật chính chết quá nhiều, thế giới này sẽ sụp đổ mất! Công chúa cũng không sống được đâu!”

Thì ra là vậy.

Công chúa nhướng mắt nhìn hắn, giọng lạnh nhạt:

“Đây là chuyện nhà ta, cũng là phủ của ta, liên quan gì đến ngươi?”

Công chúa thật sự không hiểu:

“Nếu ngươi thương hại nàng ta, tự nhiên có thể đón nàng ta về phủ mình chăm sóc. Cớ gì phải hào phóng bằng tiền của người khác?”

Xung quanh có dân chúng chỉ dám đứng vòng ngoài xem náo nhiệt, bắt đầu xì xào bàn tán:

“Đúng đó, sắp thành thân với công chúa rồi mà còn mập mờ không rõ với người khác, trạng nguyên cái gì chứ, tsk tsk…”

“Đúng là miệng nói nghĩa hiệp, nhưng toàn lấy của người khác mà làm!”

Sắc mặt Cố Khước Lan trầm xuống:

“Thanh Từ là biểu muội của ngươi, ngươi giết người vô tội, giờ còn đuổi nàng ra khỏi phủ, trên đời này sao lại có nữ nhân sắt đá như ngươi?!”

Công chúa bật cười.

“Người thị vệ ta giết có quan hệ mờ ám với nàng ta, ngươi có biết không?”

Cố Khước Lan sững lại, quay sang nhìn Thẩm Thanh Từ.

Thẩm Thanh Từ vừa khóc vừa nói:

“Ta không có!”

“Ngươi còn dám vu oan nàng ấy?!”

Cố Khước Lan giận dữ quát:

“Ngươi có biết danh dự đối với nữ tử quan trọng nhường nào không? Đúng là tâm địa ác độc!”

“Ta biết ngươi ghen tị với tình cảm của ta dành cho Thanh Từ. Ta nói cho ngươi biết, Tống Chiêu Dương, ta đã hứa với Thanh Từ sẽ cưới nàng làm bình thê. Ta vĩnh viễn sẽ không thích loại nữ nhân độc ác như ngươi, ngươi từ bỏ đi!”

Công chúa sững sờ, hỏi hệ thống:

“Hắn điên rồi sao? Thế giới của các ngươi là thế giới bình thường đấy à?”

Hệ thống cẩn thận đáp:

“Có gì không đúng sao?”

Ta tức đến mức bật cười.

“Hắn chỉ là trạng nguyên chưa có chức quan, mà dám trước mặt công chúa tuyên bố sẽ cưới bình thê? Là chê cửu tộc mình sống lâu quá sao?”

Hệ thống im lặng hồi lâu, cuối cùng mới nhỏ giọng nói:

“Nữ chính thích hắn, sẽ không trách hắn đâu.”

Ta hiểu rồi.

Đám người này chính là ỷ vào việc công chúa sẽ không trách, nên mới được đằng chân lân đằng đầu.

Đáng tiếc, người trong thân xác này… đã đổi rồi.

Ta lạnh giọng hỏi:

“Ngươi đã không muốn cưới ta, vậy lúc phụ hoàng phái người hỏi ý ngươi, sao còn đồng ý?”

“Ngươi có biết tội bất kính hoàng gia, khi quân phạm thượng sẽ có kết cục gì không?!”

“Người đâu!”

Ta chỉ thẳng vào Cố Khước Lan:

“Bắt tội nhân khi quân này lại cho ta, công chúa muốn đích thân tâu với phụ hoàng!”

Thị vệ sau lưng ta đã quen thuộc từ lâu, lập tức tiến lên chế ngự Cố Khước Lan.

Cố Khước Lan còn tưởng công chúa chỉ hù dọa, ngẩng đầu cười lạnh:

“Ngươi tưởng dọa ta thì ta sợ chắc? Tống Chiêu Dương, ngươi muốn dùng quyền ép ta cúi đầu, nằm mơ đi!”

Công chúa lười đôi co, chỉ phất tay:

“Lôi đi!”

 5
Mãi đến khi vào cung, Cố Khước Lan mới nhận ra công chúa thật sự nghiêm túc.

Hắn nghiến răng:

“Tống Chiêu Dương, ngươi điên rồi sao? Ta khi nào thì khi quân? Là ngươi đuổi Thanh Từ ra ngoài, ta chỉ vì nàng bất bình, sao lại thành tội khi quân?!”

Đi thêm vài bước, giọng hắn lại nhỏ xuống, như muốn giảng hòa:

“Chuyện này chẳng qua là việc nhà chúng ta, hoàng thượng bận việc nước, chúng ta không giúp được thì thôi, sao có thể phiền đến người?”

Công chúa mỉm cười:

“Không sao, chuyện này cũng là việc nhà của phụ hoàng. Ta tin nếu phụ hoàng biết con gái mình bị ức hiếp, ngườii cũng sẽ không thấy phiền.”

Cố Khước Lan bắt đầu xuống nước:

“Ta với Thanh Từ không có gì, chỉ là thấy nàng ấy đáng thương nên giúp đỡ một chút, ngươi không cần phải làm lớn chuyện như vậy.”

Thẩm Thanh Từ bên cạnh cũng bị dọa đến thất thần, vừa bị lôi đi vừa khóc thút thít:

“Biểu tỷ, ta với phò mã trong sạch, ta là biểu muội ruột của tỷ mà. Mẫu thân ta từng căn dặn tỷ phải chăm sóc tốt cho ta, nếu bà biết chuyện này, chắc sẽ đau lòng lắm…”

“Không sao.” Công chúa phất tay.

“Mẫu thân ngươi sáng nay vì khinh nhờn hoàng gia đã bị đày vào lãnh cung rồi, ta nghĩ bà ấy sẽ không biết đâu. Mà có biết thì cũng chẳng lo nổi cho ngươi nữa.”

Thẩm Thanh Từ hoàn toàn chết lặng, ngồi sụp xuống đất, lại bị thị vệ kéo đi tiếp.

Vừa đến trước điện, công chúa hít sâu một hơi, rồi bật khóc chạy vào:

“Phụ hoàng, phụ hoàng! Người phải làm chủ cho nữ nhi a!”

Hoàng đế ngẩng đầu lên, hơi nhíu mày:

“Chiêu Dương? Có chuyện gì vậy con?”

“Phụ hoàng!”

Công chúa bấm mạnh vào đùi mình một cái, nước mắt trào ra:

“Trước đây nữ nhi có cảm tình với Cố Khước Lan, sợ hắn không thích mình nên mới nhờ người hỏi trước. Hắn khi đó đã đồng ý, nên nữ nhi mới tưởng hắn thật lòng.”

“Không ngờ đến sát ngày thành thân, hắn mới nói người hắn thật sự thích là biểu muội nữ nhi – Thẩm Thanh Từ, hai người đã có ước hẹn từ trước. Còn nói sau khi thành thân sẽ cưới Thẩm Thanh Từ làm bình thê. Cố Khước Lan còn nói, vĩnh viễn sẽ không yêu nữ nhi, trong lòng hắn chỉ có Thẩm Thanh Từ!”

Hoàng đế nổi giận:

“Có chuyện như vậy sao?!”

Công chúa vừa khóc vừa sụt sùi:

“Nếu hắn nói sớm là đã có người trong lòng, nữ nhi cũng đâu có ép buộc gì. Nhưng hắn đã có người mình yêu mà còn lừa dối phụ hoàng, chẳng phải là…”

Hoàng đế tiếp lời:

“Khi quân phạm thượng.”

Ngài lạnh lùng nhìn về phía Cố Khước Lan:

“Cố Khước Lan, những gì công chúa nói, có thật không?”

Mặt Cố Khước Lan tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra trên trán:

“Bệ hạ, chuyện này hoàn toàn là hiểu lầm. Dân đen và tiểu thư nhà họ Thẩm trong sạch, chỉ là trước kia từng được nàng ấy cứu mạng nên muốn báo đáp ân tình.”

“Ồ?” Hoàng đế hỏi.

“Nàng ấy đã cứu ngươi như thế nào?”

Cố Khước Lan không dám ngẩng đầu:

“Trước khi thi đỗ, thần từng bị kẻ xấu đánh cướp, trọng thương ngất xỉu bên đường, không có tiền chữa bệnh. Là Thẩm tiểu thư cho thần một thỏi bạc, thần mới có thể sống sót, nên trong lòng luôn cảm kích.”

Hoàng đế nheo mắt:

“Ngươi đã hôn mê, sao biết người cứu mình là nàng ta?”

“Lúc đó thần nửa mê nửa tỉnh, thấy người cứu mình có đeo một miếng ngọc bội. Sau này nhìn thấy Thẩm tiểu thư mang miếng ngọc đó, nàng ấy cũng thừa nhận, nên thần tin chắc là nàng ấy, tuyệt đối không dám lừa dối thánh thượng.”

“Ngọc bội đâu?”

Hoàng đế quay sang nhìn Thẩm Thanh Từ:

“Mau lấy ngọc bội ra cho trẫm xem, để trẫm xác nhận các ngươi có lừa trẫm hay không.”

Thẩm Thanh Từ run rẩy toàn thân, cắn chặt môi.

Cố Khước Lan thúc giục:

“Thanh Từ, mau lấy ngọc bội ra cho bệ hạ xem, để chứng minh chúng ta không khi quân!”

Thẩm Thanh Từ né tránh ánh mắt hắn:

“Ta… ta không mang theo.”

“Rõ ràng nàng có mang theo!” Cố Khước Lan sốt ruột. “Ta mới vừa nhìn thấy còn gì!”

Hoàng đế nhìn sang Thẩm Thanh Từ.

Mặt nàng ta trắng bệch, cuối cùng đành run rẩy lấy miếng ngọc ra.

Thái giám nhanh chóng dâng lên:

“Bệ hạ, xin mời xem qua.”

Hoàng đế vừa nhìn, lập tức nhận ra.

“Đây chẳng phải là ngọc bội của Chiêu Dương sao? Chính là quà sinh thần mà trẫm ban cho con bé. Sao lại ở trong tay người khác?”

Thẩm Thanh Từ run bần bật.

Công chúa nghẹn ngào nói:

“Trước đây Thẩm tiểu thư nói thích nó, nữ nhi có nói là phụ hoàng ban, nhưng Thẩm quý nhân lại nói Thẩm tiểu thư là biểu muội của nữ nhi, chỉ là một miếng ngọc thôi, nói nữ nhi keo kiệt, đối xử với người nhà tệ bạc… Nàng ta còn khóc lóc van xin, nữ nhi thật sự không chịu nổi mới phải đưa.”

Công chúa cúi đầu dập mạnh một cái.

Hoàng đế hiểu rõ tính cách công chúa mềm yếu, không hề nghi ngờ chút nào.

Chỉ có Cố Khước Lan chết sững.

Hắn đột ngột quay sang nhìn công chúa, giọng khô khốc:

“Ngươi nói… miếng ngọc đó là của ngươi? Vậy người cứu ta khi ấy… là ngươi?”

Hắn kích động đến mức gần như phát điên:

“Sao ngươi không nói cho ta biết?!”

Thái giám lập tức quát lớn:

“Vô lễ! Một kẻ dân đen mà dám bất kính với công chúa?!”

Công chúa im lặng một lúc, rồi mới nhẹ giọng đáp:

“Ngươi chưa từng nói cho ta biết chuyện này.”

Thân thể Cố Khước Lan khẽ lảo đảo, ánh mắt hắn đầy đau đớn, như bị ai đó đâm thẳng vào tim.

Hoàng đế cười lạnh.

Trước kia ngài từng rất xem trọng Cố Khước Lan, nếu không cũng sẽ không chọn hắn làm phò mã.

Nhưng giờ phút này, trong mắt ngài chỉ còn lại ghê tởm.

“Chỉ vì nắm được ngọc bội trong tay là có thể nhận định người cứu mình là ai? Nếu là một nam nhân cứu ngươi, chẳng lẽ ngươi còn định làm… thỏ thần sao?”

Thể diện hoàng gia bị giẫm đạp, chẳng khác nào bị tát thẳng vào mặt.

Hoàng đế bỗng nhiên ném mạnh ngọc bội vào trán Cố Khước Lan:

“Đồ ngu xuẩn! Nếu ngươi không muốn cưới Chiêu Dương của trẫm, trẫm cũng không ép, nhưng đã đồng ý rồi còn qua lại mờ ám với người khác, đây là tội khi quân! Tội đáng muôn chết!”

Mồ hôi trên trán Cố Khước Lan tuôn rơi như mưa:

“Bệ hạ tha mạng! Thần cũng là bị người lừa dối...”

Hoàng đế lạnh lùng ngắt lời:

“Không cần nói nhiều. Kéo ra ngoài chém đầu. Tam tộc lưu đày, cửu tộc vĩnh viễn không được thi cử nhập triều!”

Mặt Cố Khước Lan trắng bệch như xác chết, giọng run rẩy:

“Bệ hạ....”

Hắn đột nhiên quay đầu nhìn công chúa, trong mắt không còn ghét bỏ hay lạnh nhạt như trước, chỉ còn cầu xin:

“Công chúa, ta chỉ là bị lừa dối, nhất thời hồ đồ, ta không cố ý đâu…”

Công chúa chợt thấy nực cười.

Những kẻ này, lúc làm tổn thương nữ chính thì chẳng chút do dự. Nhưng đến khi bản thân gặp nạn, lại là kẻ đầu tiên chạy tới cầu xin nữ chính cứu mình.

Thật ra, ngoài sự mềm lòng của nữ chính, bọn họ chẳng có gì để dựa vào.

Hoàng đế nhìn sang công chúa.

Cùng lúc đó, hệ thống bắt đầu gào lên:

“Chủ nhân đừng giết nam phụ! Bọn họ là nhân vật chính quan trọng! Nam ba đã chết rồi, nếu mất thêm hai người này nữa thế giới này sẽ sụp đổ mất!”

Công chúa lau nước mắt.

“Phụ hoàng, Cố Khước Lan dù sao cũng từng có hôn ước với nhi thần, nhi thần cũng không nỡ nhìn hắn chết.”

Trong mắt Cố Khước Lan lập tức lóe lên hy vọng.

“Chi bằng xăm chữ lên mặt cả nhà, đầy ra mỏ khai thác đi. Coi như chuộc tội.”

Những người bị đầy ra mỏ đều là tội phạm nặng, điều kiện cực khổ, ăn còn không bằng heo chó.

Nói đơn giản, còn thê thảm hơn chết.

Từng là trạng nguyên phong quang nhất thời, giờ phút này lại trở thành tội nhân bị xăm chữ trên mặt… khoảng cách ấy, hắn sao có thể chịu nổi?

Cố Khước Lan mặt không còn chút máu, sụp xuống đất như cái xác không hồn.

“Còn về Thẩm Thanh Từ,” công chúa liếc nhìn nàng ta một cái, “Dù sao cũng là họ hàng của nhi thần, chi bằng cho nàng ta vào Giáo Phường Ty đi.”

Tức là làm kỹ nữ quan doanh.

Hai mắt Thẩm Thanh Từ trợn trắng, lập tức ngất xỉu.

Công chúa thản nhiên hỏi hệ thống trong lòng:

“Ta có phải rất nhân từ không? Tha mạng cho bọn họ rồi đấy.”

Hệ thống khóc ròng:

“Cảm ơn ngươi… người tốt bụng.”

Hoàng đế thở dài:

“Từ nhỏ con đã hiền lành, vậy cứ theo ý con đi.”

Công chúa mỉm cười:

“Tạ ơn phụ hoàng!”

 
6
Ngày Cố Khước Lan rời kinh thành, công chúa đến tiễn hắn.

Gia đình Cố từng một thời hiển hách, nay toàn bộ đều biến thành tội nhân.

Mẹ hắn nước mắt giàn giụa, quỳ rạp dưới chân công chúa cầu xin:

“Công chúa, xin người cầu xin hoàng thượng tha cho Khước Lan… Nó là phò mã của người mà, chẳng phải người từng thích nó sao? Xin người thương tình!”

Cố Khước Lan nhìn mẹ mình quỳ dưới đất dập đầu, mắt đỏ bừng.

 
7
Khi công chúa tìm thấy Phó Chiêm, hắn đang luyện chữ.

Công chúa đi thẳng vào vấn đề:

“Ngươi cứu Thẩm Thanh Từ đi rồi?”

Ngay từ đầu, Phó Chiêm vốn chẳng có tình cảm gì với Thẩm Thanh Từ.

Giữ nàng ta lại chỉ vì biết nữ chính chán ghét biểu muội này, nên dùng nàng để sỉ nhục công chúa mà thôi.

Ở đoạn cuối nguyên tác, sau màn truy thê hối hận, Phó Chiêm còn đem Thẩm Thanh Từ làm nhân trư để trút giận.

Người như hắn, từ đầu đến cuối chỉ yêu chính mình.

“Ừ.” Phó Chiêm mỉm cười với công chúa.

“Nàng không phải biểu muội của ngươi sao? Để nàng ở nơi đó, ta sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của ngươi.”

“Ta vừa mua hồ lô đường, ăn thử đi.”

Vừa nói, hắn vừa tự tay đưa cây hồ lô đường tới.

Hắn chẳng hề để ý lớp đường dính bẩn tay trắng thon dài của mình, khóe môi vẫn nở nụ cười dịu dàng.

Phải thừa nhận…

Đúng là nam chính.

Vẻ ngoài cực kỳ xuất chúng, tao nhã thanh khiết như cây ngọc đứng giữa trần, không nhiễm bụi.

Nụ cười kia ngập tràn ôn nhu và chân thành. Không trách công chúa ngây thơ xem hắn là ca ca thật, bị phản bội vẫn còn giúp hắn đếm tiền.

Hồ lô đường này, hắn kiên trì mua suốt mười năm không gián đoạn.

Công chúa mỗi lần vào cung, đều thấy sẵn.

Mấy ai có thể kiên nhẫn đến vậy?

Không thành công mới là lạ.

Thấy công chúa không nhận, Phó Chiêm vẫn mỉm cười nhẹ:

“Là vì ta cứu biểu muội của ngươi nên ngươi không vui sao?”

“Vậy ta trả nàng về, cũng chỉ vì ngươi mà thôi.”

Công chúa mỉm cười:

“Không cần. Đã đưa nàng ta về thì giúp ta nuôi nàng thật tốt nhé.”

Công chúa liếc qua bàn:

“Phó ca ca, ngươi đang luyện chữ à?”

Phó Chiêm nhẹ nhàng thu một bức thư trên bàn vào tay áo:

“Phải, chưa kịp dọn dẹp, hơi bừa. Ngươi muốn viết cùng không?”

“Được.”

Công chúa ngồi xuống bàn hắn, lặng lẽ ngắm hắn viết chữ.

Phó Chiêm cực kỳ cẩn thận, mỗi ngày đều làm thơ, ngâm rượu, ngắm cảnh hội văn, dáng vẻ như một quý công tử sống giữa trần mà không dính bụi trần.

Đến cả hoàng đế cũng bị hắn lừa.

Ngay cả với công chúa, hắn cũng che giấu không một kẽ hở.

Công chúa đến chỗ hắn suốt một tháng, vẫn không tìm được bằng chứng hắn mưu phản.

Nhưng may thay công chúa biết cốt truyện.

Dựa theo những người hắn nâng đỡ sau khi đăng cơ, công chúa đoán được ai hiện tại đã cấu kết với hắn.

Công chúa bắt đầu thân cận hoàng đế, mỗi ngày nấu canh mang đến.

Lúc đầu hoàng đế chẳng mấy mặn mà. Nguyên chủ tính cách yếu đuối nhút nhát, không nổi bật, hoàng đế cũng không quan tâm gì.

Nhưng công chúa vẫn kiên trì đến mỗi ngày, còn học kỹ thuật xoa bóp từ Thái y viện, thường xoa đầu giúp hoàng đế khi ngài bị đau đầu.

Lòng người làm bằng thịt, lâu dần ánh mắt hoàng đế nhìn công chúa cũng có phần ôn hòa.

Một hôm xem tấu chương xong, ngài nổi giận, hất đổ mọi thứ trên bàn, thở dốc giận dữ:

“Quá đáng! Một lũ khốn kiếp, trẫm sớm muộn sẽ giết sạch chúng nó!”

Hoàng đế tuổi cao sức yếu, triều đình rối ren, nếu không sao Phó Chiêm có cơ hội.

Khắp nơi phản loạn, chư hầu rình rập, dân chúng lầm than.
 

Chương trước Chương tiếp
Loading...