Cố Chấp Tìm Em

Chương 5



Đầu dây bên kia là một khoảng im lặng rất lâu.

Chỉ nghe thấy hơi thở nặng nề, bị kìm nén của anh.

Một lúc sau, anh mới lên tiếng, giọng khàn đặc.

“Khê Khê… là em sao?”

“Là em.”

“Em đang ở đâu?”

“Em…”

“Nói cho anh biết em ở đâu. Anh qua ngay!”

Trong giọng anh là sự gấp gáp không cho phép từ chối.

Tôi cắn môi, nói ra địa chỉ nhà bạn thân.

“Đợi anh.”

Nói xong, anh cúp máy.

Tôi cầm điện thoại, lòng bàn tay toàn mồ hôi.

Bạn thân ghé sát lại, “Sao rồi sao rồi? Anh ta nói gì?”

“Anh ấy… sẽ qua đây.”

“Tốt quá!” Bạn thân vỗ đùi, “Tôi đã nói rồi mà! Vợ chồng nào có thù qua đêm! Mau đi tắm đi, thay bộ đồ đẹp, trang điểm xinh xắn, chuẩn bị đón ông chồng nghìn tỷ của cậu!”

Tôi lại không cười nổi.

Trong lòng tôi, rối bời.

Chờ đợi, căng thẳng, sợ hãi, áy náy… đủ mọi cảm xúc đan xen.

Tôi không biết phải đối mặt với anh thế nào.

Cũng không biết… giữa chúng tôi, còn có thể quay lại như trước được không.

6

Tôi không ngờ anh lại đến nhanh như vậy.

Gần như là tốc độ nhanh nhất có thể khi vượt nửa vòng trái đất.

Sáng sớm hôm sau, chuông cửa vang lên.

Bạn thân còn kích động hơn tôi, chạy lon ton ra mở cửa.

Người đứng ngoài cửa, là Cố Diễn bụi bặm phong trần.

Anh gầy đi rất nhiều, quầng thâm dưới mắt đậm đến không tan, cằm cũng lún phún râu xanh.

Cả người trông tiều tụy, sa sút, hoàn toàn không còn dáng vẻ cao lãnh, quý phái trước đây.

Nhưng khi nhìn thấy tôi, đôi mắt vốn ảm đạm của anh lập tức sáng lên.

Giống như kẻ lữ hành sắp chết khát trong sa mạc, bỗng nhìn thấy ốc đảo.

Anh từng bước đi về phía tôi, bước chân có chút loạng choạng.

Tôi căng thẳng nắm chặt vạt áo, tim đập dồn dập như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.

Anh dừng lại trước mặt tôi, đưa tay lên, dường như muốn chạm vào mặt tôi, nhưng lại khựng giữa không trung, như sợ tôi chỉ là ảo giác.

“Khê Khê.”

 

Anh gọi tên tôi, giọng run rẩy như vừa tìm lại được thứ đã mất.

Nước mắt tôi lập tức rơi xuống.

“Xin lỗi…”

Bao nhiêu lời, cuối cùng chỉ còn lại ba chữ này.

Anh lại như bị ba chữ ấy làm đau, đột ngột ôm chặt lấy tôi.

Cái ôm của anh rất mạnh, như muốn khảm tôi vào tận xương tủy.

“Người nên nói xin lỗi là anh.” Anh vùi mặt vào cổ tôi, giọng trầm nghẹn, “Là anh không tốt, không sớm nói cho em tất cả, để em chịu nhiều ấm ức như vậy.”

Tôi gục trong lòng anh, khóc đến không thành tiếng.

Tất cả ấm ức, bất an và nhớ nhung, trong khoảnh khắc này đều hóa thành nước mắt vỡ òa.

Bạn thân đứng bên cạnh nhìn, cũng lén lau nước mắt rồi lặng lẽ rời đi, để lại không gian cho chúng tôi.

Chúng tôi ôm nhau rất lâu.

Đến khi tôi dần nín khóc, anh mới buông tôi ra một chút, nâng mặt tôi lên, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt.

“Em gầy đi rồi.” Anh xót xa nói.

Tôi nhìn anh, sụt sịt, “Anh cũng vậy.”

Anh cười, đó là nụ cười dịu dàng và thỏa mãn mà tôi chưa từng thấy.

“Chỉ cần tìm được em là đủ rồi.”

Ánh mắt anh chậm rãi hạ xuống, dừng ở bụng tôi còn chưa rõ ràng.

Trong mắt anh là cảm xúc phức tạp mà tôi không hiểu hết.

Có vui mừng, có áy náy, còn có một chút… sợ hãi.

“Em bé… vẫn ổn chứ?” Anh hỏi rất cẩn thận.

Tôi gật đầu.

Anh đưa tay ra muốn chạm vào bụng tôi, nhưng tay lại run.

Tôi nắm lấy tay anh, đặt lên bụng mình.

“Con rất ngoan.” Tôi nói.

Bàn tay anh nóng rực, xuyên qua lớp vải mỏng, tôi cảm nhận được sự run rẩy của anh.

“Xin lỗi…” Anh lại nói, “Anh không phải là một người cha tốt, lúc con cần anh nhất, anh lại không ở bên hai mẹ con.”

“Không trách anh.” Tôi lắc đầu, “Đều là lỗi của em, em quá bốc đồng…”

“Không.” Anh cắt lời tôi, ánh mắt nóng bỏng nhìn tôi, “Là anh chưa đủ tốt, không cho em đủ cảm giác an toàn. Khê Khê, cho anh thêm một cơ hội được không? Để anh chăm sóc em và con.”

Nhìn sự cầu xin và thâm tình trong mắt anh, tim tôi mềm nhũn.

Tôi còn có thể nói gì nữa?

Tôi gật đầu thật mạnh.

Anh thở phào nhẹ nhõm, rồi cúi xuống, hôn lên môi tôi.

Nụ hôn này không còn sự kiềm chế và xa cách như trước.

Mà tràn đầy nhớ nhung, yêu thương và niềm vui mất mà tìm lại.

Dịu dàng, nhưng cũng nóng bỏng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...