Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chưa Cưới Đã Tự Vả
Chương 7
15
Hôm sau, Hạ Mục Dã nhắn tin báo tôi rằng anh sẽ đến công ty muộn.
Gần trưa, Hạ Mục Dã vẫn chưa xuất hiện.
Thay vào đó, Tề Hưng Hoa lại đến.
Ông ta đến sớm hơn tôi dự đoán, trong khi những người tôi cài vào Tề thị vẫn chưa kịp hành động.
Cửa phòng họp vừa đóng lại, Tề Hưng Hoa lập tức đổi sắc mặt:
“Tiểu Vãn, chú xin lỗi. Tối qua chú không nên làm khó cháu như vậy.”
“Nếu nhà họ Kiều muốn mảnh đất đó, thì nhà họ Tề sẵn sàng nhường.”
Thái độ của ông ta thay đổi quá nhanh.
Tôi lặng lẽ quan sát ông ấy:
“Ông muốn gì?”
Ông ta nhiều lần định nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn lên tiếng:
“Cháu… có thể buông tha cho con trai tôi được không?”
Con trai ông ta không phải đang ở nước ngoài sao?
Đúng lúc này, giọng nói lười nhác của Hạ Mục Dã vang lên từ cửa phòng họp:
“Tổng giám đốc Tề, con trai ông đã chọn đi con đường phạm pháp thì có thần tiên cũng chẳng cứu nổi đâu.”
“Hạ Mục Dã, cậu đừng quá đáng!”
“Tổng giám đốc Tề, nếu có thời gian ngồi đây lãng phí, chi bằng nhanh chân đi lo cho con trai ông đi. Nhà họ Kiều không phải món mà ông nuốt nổi đâu.”
Tề Hưng Hoa tức đến mức đứng không vững.
“Là cậu làm à?”
Mấy chuyện về nhà họ Tề tôi cũng có nghe qua, nhưng gần đây chuyện của nhà họ Kiều quá nhiều, không đủ thời gian lẫn nhân lực để điều tra.
Không ngờ Hạ Mục Dã không chỉ nắm rõ mà còn thay tôi xử lý hết rồi.
Anh bật mở rồi lại gập tắt chiếc bật lửa trong tay:
“Tiểu Vãn, mấy chuyện bẩn thỉu kiểu này, cũng cần có người điều tra chứ, đúng không? Tề Viễn làm ăn không sạch sẽ, tìm điểm yếu của hắn cũng dễ thôi.”
Nơi đó cách thành phố C năm tiếng lái xe.
Hạ Mục Dã về giờ này, chắc là đã xuất phát từ nửa đêm hôm qua.
“Tôi bảo Tiểu Ân đi mua chút đồ ăn cho anh nhé?”
Hạ Mục Dã khoát tay, giọng điệu nhàn nhạt:
“Anh đi chợp mắt chút đã, tối quay lại đón em về ăn cơm.”
16
Từ hôm đó trở đi, không chỉ nhân viên mà cả cô lao công trong công ty cũng bắt đầu bàn tán về chuyện cưới xin của tôi và Hạ Mục Dã.
“Hồi trước ai nói cậu chủ nhà họ Hạ không thèm để mắt tới tổng giám đốc Kiều nhà mình? Tôi thấy giờ ngày nào cũng theo cô ấy sát rạt kìa.”
“Phải đấy, hai người nhìn cũng hợp đôi phết.”
“Hôm nay tôi còn thấy cậu Hạ đích thân mang cơm trưa cho cô Kiều, làm tôi cảm động tới mức người chết cũng muốn sống lại luôn ấy, cười muốn gãy mặt!”
…
Vì bàn tán quá sôi nổi, họ còn lập hẳn một group riêng, ngày nào cũng cập nhật hình ảnh mới nhất của tôi và Hạ Mục Dã.
Một tuần sau khi group được lập, không biết ai đã kéo Hạ Mục Dã vào nhóm.
Có người nhận ra anh, cả group lập tức im bặt như tờ.
Tất cả đều hóa thành “người lặn”.
Ngay giây sau, Hạ Mục Dã gửi một bao lì xì 20 nghìn đồng vào group.
【Có thể gửi cho tôi bản gốc của mấy bức ảnh không? Cảm ơn.】
Ngay lập tức, group lại nổ tung.
Hạ Mục Dã còn được chuyển quyền làm nhóm trưởng.
Vì thái độ của anh quá gần gũi, không ít người trong công ty bắt đầu mạnh dạn hóng chuyện tận mặt.
【Cậu Hạ, nếu chị Vãn tốt như vậy, sao trước đây anh lại từ chối chuyện đính hôn?】
Ngay sau đó, người vừa nhắn đã bị đá khỏi nhóm.
【Chúng ta chỉ nói về Vãn Vãn thôi, đừng nhắc mấy chuyện ngu ngốc hồi trước tôi từng làm.】
17
Dạo gần đây, ngày nào Hạ Mục Dã cũng đi làm cùng tôi.
Tôi mặc váy đỏ, anh đổi sang đeo cà vạt đỏ.
Tôi mặc sơ mi trắng, anh liền mặc áo sơ mi trắng theo.
…
Quả thật rất hợp để chụp ảnh.
Trên bàn làm việc của tôi mỗi ngày đều xuất hiện quà mới.
Không phải mẫu trang sức mới nhất thì cũng là đồng hồ hàng hiệu.
Tôi đều cất gọn vào ngăn kéo.
Lúc ăn cơm, Hạ Mục Dã liếc nhìn cổ tay tôi, ánh mắt lập tức xụ xuống.
Tôi giải thích:
“Em không quen đeo mấy thứ đó cho lắm.”
Và rồi tôi thấy Hạ Mục Dã cũng tháo đồng hồ của mình, nhét vào túi áo.
“Ừm, thật ra anh cũng không thích đeo lắm.”
Trước đây đã hẹn với dì Trang là chỉ ở nhà họ Hạ hai tuần, giờ thời gian cũng gần hết, tôi bắt đầu thu dọn đồ để về nhà.
Hạ Mục Dã đưa tôi về tới dưới chung cư, đột nhiên hỏi:
“Ngày mai anh vẫn có thể đến đón em đi làm chứ?”
“Nhà hai đứa cách nhau hơi xa, để chú Trần đưa em đi là được rồi.”
“Ờ…”