Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chú Rể Bị Cướp, Tôi Lại Thành Cô Dâu Của Tình Địch
Chương 4
13
Mưa càng lúc càng lớn, nhiệt độ cũng hạ dần theo đêm sâu.
Toàn thân tôi run cầm cập, răng va vào nhau lập cập.
Lạnh quá…
Tôi có khi nào sẽ chết vì lạnh ở đây không?
Kỳ Nan Tầm… anh có đến cứu tôi không?
Tôi cứ chìm rồi lại tỉnh trong cơn lạnh buốt ấy.
Đến lúc mở mắt lần nữa, ánh nến cuối cùng cũng đã tắt.
Giữa cơn mê man, tôi cảm giác có một giọt nước rơi trúng chóp mũi.
Ấm ấm.
Tiếp theo là tiếng gọi hoảng loạn quen thuộc.
Giọng Kỳ Nan Tầm, liên tục gọi tên tôi, như đang gọi hồn vậy.
Nhưng tôi đã không còn chút sức lực nào để mở mắt.
Mọi thứ tối sầm lại.
Chắc… là tôi sắp chết rồi.
Kỳ Nan Tầm, xin lỗi nhé.
Mới cưới được vài tháng mà đã để anh thành góa phụ rồi.
“Kỳ Nan Tầm!”
Tôi bật dậy khỏi giường bệnh, thở dốc.
Xung quanh trắng toát, nồng nặc mùi thuốc khử trùng.
Là… bệnh viện?
Tôi chưa chết sao?
Trong khoảnh khắc ấy, tôi còn mơ thấy Kỳ Nan Tầm giận dữ đến mức đem tro cốt tôi rắc xuống biển.
Nghĩ mà sợ.
Cửa phòng bật mở, người vừa nói chuyện điện thoại ngoài hành lang vội chạy vào, ôm chặt lấy tôi như sợ tôi tan biến ngay lập tức.
“Kỳ Nan Tầm… buông ra chút đi, em… sắp không thở nổi rồi.”
Bà cụ nằm giường bên cạnh cười trêu:
“Vợ chồng son tình cảm thật đấy.”
Mặt tôi đỏ bừng.
Sau đó tôi nghe bà cụ kể, tôi sốt cao hôn mê suốt ba ngày, Kỳ Nan Tầm ngày đêm chăm sóc tôi không rời, thậm chí còn lén khóc mấy lần.
14
Kỳ Nan Tầm đã báo cảnh sát.
Nhưng chiếc xe đâm vào tôi lại là xe "ba không" — không biển số, không đăng ký, không giấy tờ bảo hiểm.
Camera giám sát gần đó cũng “tình cờ” bị hỏng đúng lúc ấy, nên chẳng thu được bất kỳ hình ảnh nào hữu ích.
Cả tôi và Kỳ Nan Tầm đều nghi ngờ là trò của cha con nhà họ Phí.
Nhưng hôm đó hai người họ đều tham dự một buổi tiệc, có bằng chứng ngoại phạm.
Không loại trừ khả năng họ thuê người khác ra tay.
Kỳ Nan Tầm còn nghi ngờ có người bí mật giúp tôi.
Một giờ sau khi tôi bị bắt, anh nhận được tin nhắn ẩn danh từ một địa chỉ lạ, báo anh đến cứu tôi.
Ngày tôi tỉnh lại, có một email từ địa chỉ IP nước ngoài gửi tới:
[Tiếc thật, lần này mày chưa chết.
Xem như là cảnh cáo nhẹ thôi, lần sau thì chưa chắc may mắn được vậy đâu.]
Nhận được thư, tôi càng chắc chắn người đứng sau chính là cha con nhà họ Phí.
Nhưng cung đã giương, không thể quay đầu.
Nhà họ Phí… để tôi, Giang Giang, lo liệu.
Sau khi xuất viện, tôi nghe được rằng Phí thị sắp ký một đơn hàng xuất khẩu lớn.
Tôi thức trắng đêm chỉ đạo nhóm làm phương án thầu.
Ngay sau khi Phí Trọng Khải gặp đối tác, tôi cũng lập tức hẹn gặp, chủ động giảm giá ba phần trăm, còn kèm thêm một món quà "đầy thành ý".
Trong lúc trò chuyện, tôi “vô tình” nhắc đến mối quan hệ giữa tôi và Kỳ Nan Tầm.
Thế là đơn hàng rơi vào tay tôi.
Liên tiếp cướp đi những đơn hàng béo bở, cuối cùng Phí Trọng Khải cũng ngồi không yên.
Hắn lại giở trò cũ, âm thầm nhắm vào những nhà máy nhỏ ký hợp đồng với tôi, đe dọa, phá hoại nguyên liệu.
Chỉ vài hôm sau, các giám đốc nhà máy lần lượt tìm đến tôi than khổ.
15
Hôm giao hàng, tôi đến gặp đại diện phía đối tác.
Chân vừa bước vào phòng họp, cha con Phí Trọng Khải cũng có mặt.
Phí Vũ cười khẩy:
“Không phải hôm nay là ngày giao hàng sao? Tổng Giám đốc Giang lại rảnh đến thế, chẳng lẽ… hàng không giao được?
Cô cầu xin tôi một tiếng, biết đâu tôi còn cho cô một phần nhỏ.”
Vừa nói, hắn vừa đặt bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn lên bàn đối tác.
“Cái xưởng nhỏ như Giang thị làm sao gánh nổi đơn hàng lớn thế này.
Vẫn là nhà họ Phí chúng tôi…”
Người phụ trách khẽ cau mày:
“Phí thiếu gia hiểu lầm rồi. Đơn hàng của Giang thị đã lên tàu từ hôm qua rồi.”
“Cái gì?”
“Không thể nào!”
Một người không thể ngã cùng một hố đến hai lần.
Tôi đã sớm thương lượng kỹ với các nhà máy .
Bề ngoài thì nhận lời Phí thị, bên trong thì âm thầm hoàn thiện sản xuất.
Việc các giám đốc tìm tôi than phiền chỉ là diễn kịch.
Phí Trọng Khải ngu xuẩn ở chỗ luôn coi thường tôi, đánh giá thấp lòng trung thành và khát khao kiếm tiền của những nhà máy nhỏ.
Chỉ cần có lợi nhuận, ai mà chẳng sẵn sàng diễn một vai?
Ngay khi cha con họ Phí bước ra khỏi toà nhà thì bị cảnh sát chặn lại.
Các giám đốc nhà máy đã đồng loạt tố cáo Phí Vũ uy hiếp, đe dọa, thậm chí cố ý phá hoại nhà máy.
Tất cả đều có bằng chứng ghi âm, quay phim đầy đủ.
Mà công đầu… phải kể đến tên ngu như Phí Vũ.
Phí Trọng Khải bảo thuê người dằn mặt là được, vậy mà hắn lại muốn “cho vui” nên tự thân ra tay, còn mạnh miệng tuyên bố:
“Không nghe lời tao, là chống lại nhà họ Phí!”
Cứ như thế, tự vạch áo cho người xem lưng.
Cha con họ Phí bị tạm giữ 12 tiếng.
Thuê luật sư bảo lãnh, nhưng mãi không có ai đến.
Trong thời gian đó, Phí thị bị phanh phui hơn 50% sản phẩm có vấn đề chất lượng, còn bị tố đạo nhái bản quyền.
Hàng loạt nhân viên xin hòa giải, tố cáo Phí thị chậm lương, cắt thưởng, tất cả tiền thưởng chỉ chi qua Alipay, trực tiếp đẩy công ty vào vòng nghi vấn trốn thuế, gian lận tài chính.
Không có Phí Trọng Khải chống đỡ, Phí thị rối như canh hẹ.
Cơ quan chức năng lần lượt đến kiểm tra, tất cả đều có thật.
Giá cổ phiếu Phí thị rơi thẳng xuống đáy.
Tôi và Kỳ Nan Tầm thừa cơ mua lại cổ phần với giá thấp, trở thành cổ đông lớn nhất của Phí thị.
Khi cha con họ Phí được thả ra, công ty đã đổi chủ từ lâu.
16
Cha con nhà họ Phí xông vào phòng họp khi tôi đang chủ trì cuộc họp hội đồng quản trị của Phí thị.
Tôi chính thức tuyên bố tiếp quản Phí thị, và đổi tên thành Tập đoàn Giang thị, đồng thời thanh toán toàn bộ thuế còn nợ.
Phí Trọng Khải tức đến mức suýt ngất, thậm chí không còn sức mà chửi.
Phí Vũ thì như phát điên, lao tới định đánh tôi, bị trợ lý bên cạnh tôi quật ngã bằng một cú ném vai, nằm rên dưới đất mà vẫn không quên mắng:
“Con tiện nhân này!”
Tôi ngạc nhiên nhìn cô trợ lý nhỏ người, ai ngờ sức bật lại kinh người đến vậy?
Cô ấy bắt gặp ánh mắt tôi, xấu hổ gãi đầu:
“Tổng giám đốc Kỳ dặn tôi bảo vệ cô.”
Tôi hiểu ngay.
Cô ấy là do Kỳ Nan Tầm giới thiệu, tôi chỉ biết năng lực làm việc xuất sắc, không ngờ thể lực cũng… ghê gớm thật.
Tôi âm thầm nghĩ, sau giờ làm nên ghé trung tâm thương mại mua vài cái cà vạt tặng anh ấy.
Sau cuộc họp, tôi hẹn gặp riêng Phí Trọng Khải trong phòng giám đốc — nơi từng là lãnh địa của ông ta.
Tôi ngồi vắt chân trên chiếc ghế da quyền lực:
“Lâu không gặp, Phí tổng sao trông héo hon thế?
Cái ghế da này ngồi thích thật đấy, đúng là có tiền thì làm gì cũng sướng, ông nói xem có đúng không?”
“Con nhóc không biết trời cao đất dày!
Công ty lớn thế này, đừng để nghẹn chết!”
“Phí tổng… à không, phải gọi là ông Phí mới đúng.
Tôi thì có chồng chống lưng, chẳng cần ông lo đâu.
Không như ông, chỉ có một đứa con trai bất tài làm gánh nặng.”
“Cô…”
“Tôi mời ông đến đây, vì có một người muốn gặp ông.”
Tôi dẫn ông ta tới bệnh viện.
Trước giường bệnh của cô Dao, ông ta lặng người, ngẩng đầu nhìn cô một cái.
Tôi thấy rõ ánh mắt kinh ngạc thoáng lướt qua.
Chỉ cảm thấy nực cười.
Muốn người khác không biết, trừ khi mình đừng làm.
Vậy mà ông ta sống từng ấy năm, vẫn không hiểu.
“Phí Trọng Khải, ông từng yêu cô ấy sao?
“Khi ông đẩy cô tôi ngã xuống cầu thang, có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?”
“Không phải tôi cố ý!
Là cô ấy cứ đòi tôi chịu trách nhiệm về cái thai!”
“Vậy sao ông không đưa cô ấy đi viện ngay lập tức?!”
“Tôi…”
“Xin lỗi cô ấy đi!
Đó là điều duy nhất ông nợ cô tôi.”
Sau khi đẩy cô Dao ngã, Phí Trọng Khải bỏ chạy, còn đổ tội cho người khác.
Cô tôi là do bảo vệ tuần tra phát hiện.
Nếu khi đó ông ta chịu gọi cấp cứu, có lẽ cô tôi đã không nằm mê man suốt bao năm.
Phí Trọng Khải cúi đầu, không biết là đang hối lỗi hay đang tính đường chối tội.
“Cô ấy bây giờ chỉ còn là một người sống không như sống.
Cả đời này có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại.
Ông đến xin lỗi còn không làm được sao?
Cô ấy có một quyển sổ tay…
Trong đó, cô ấy viết rằng cô ấy rất yêu ông.”
“Dao Dao… xin lỗi…
Anh thật sự không cố tình bỏ rơi em…
Chỉ là lúc đó anh sợ quá…”
Phí Trọng Khải bật khóc nức nở.
Phí phu nhân xông vào, một tiếng “chát!”, bàn tay in rõ trên mặt Phí Trọng Khải.
Tôi chính là người gọi bà ta đến “xem kịch”.
Chỉ cần nói: “Phí Trọng Khải ngoại tình”, là bà ta nổi điên tìm đến tận nơi.
Bà ta rất có tính chiếm hữu với chồng, luôn tin rằng ông ta là người chồng hoàn hảo.
Cũng rất sĩ diện.
Cô tôi thành ra thế này, mà nhà họ Phí lại được yên ấm hạnh phúc sao?
Không.
Tôi muốn họ — vợ chồng ly tán, gia đình tan nát.
Sau khi họ rời đi, tôi cầm lấy camera quay lén trong góc, khẽ mỉm cười.
Tội cố ý gây thương tích.
Tội bỏ trốn sau khi gây án.
Chắc cũng đủ để ngồi vài năm.
Mà trong tù… chuyện gì cũng có thể xảy ra, phải không?
Cô à, cô nên tỉnh lại rồi.
Phí Trọng Khải sẽ nhận lấy kết cục hắn xứng đáng.
Bà nội vẫn luôn chờ cô… rất lâu rồi.
17
Nắng đầu đông ấm áp đến lạ.
Vòng tay Kỳ Nan Tầm cũng ấm như thế.
Tôi vừa ra khỏi bệnh viện thì thấy anh vội vã chạy đến, vừa tới đã mắng tôi sao lại tự mình hẹn gặp Phí Trọng Khải.
Tôi ôm chặt anh, khẽ nói:
“Chồng à, cảm ơn anh.”
Cảm ơn anh vì luôn ở bên cạnh em.
Cảm ơn anh vì luôn yêu em.
Về đến nhà, tôi lấy từ cốp xe ra sáu chiếc cà vạt đưa cho anh.
Kỳ Nan Tầm mỉm cười ôm cả đống vào ngực.
Dì Vương nhìn thấy thì à lên:
“Hèn chi! Hóa ra cà vạt của ông chủ đều do phu nhân mua! Hôm qua tôi định giặt mà ông chủ cứ khăng khăng tự giặt, tôi còn tưởng ông chê tôi giặt không sạch…”