Chỉ Vì Ba Trăm Nghìn
Chương 1
Lưng đau ê ẩm, tôi gọi một kỹ thuật viên đến tận nhà trị liệu.
Anh ta dùng dao cạo màng cơ, mạnh tay đến mức cả buổi tôi gào thét như đang chịu cực hình.
Làm xong, tôi tiễn anh ấy ra cửa.
Trước khi đi, anh kỹ thuật viên cười nhắc:
“Chị nhớ chuyển khoản giúp em nha.”
Tôi lập tức chuyển ba trăm nghìn rồi thuận miệng than:
“Giá cũng hơi chát đó.”
Anh ta cười đáp:
“Tiền nào của nấy mà chị. Chị tự đánh giá xem, nãy giờ em làm có tận tâm không?”
Tôi gật đầu:
“Cũng khá mạnh tay, kỹ thuật ổn.”
Không ngờ đúng lúc ấy, người hàng xóm đối diện — cũng là bạn trai cũ của tôi — lại nghe được toàn bộ.
Anh bước từng bước ép tôi vào góc tường, ánh mắt đầy nguy hiểm.
“Đã có nhu cầu thì sao không tìm tôi?”
“Tôi làm miễn phí.”
1
“Lần sau nhớ book em nữa nha, chị.”
Anh kỹ thuật viên nhận tiền, quay lưng đi xuống lầu.
Tôi vừa khép cửa thì ngẩng đầu lên,
Thấy bạn trai cũ — Lý Trạm — đang đứng ngoài hành lang, nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.
Đúng lúc đó, một cô gái xinh đẹp quyến rũ bước ra từ nhà anh ta.
Mặt đỏ bừng, người đầy mồ hôi, chân tay mềm nhũn,
Nhìn là biết vừa “xong trận”.
“Trời ơi, sức lực anh xài không hết hay sao á…” cô nàng làm nũng trách móc, “làm em đau cả lưng luôn rồi.”
Phát hiện Lý Trạm không trả lời,
Cô nàng nhìn theo ánh mắt anh, quay lại hỏi: “Bạn anh hả?”
Lý Trạm lạnh nhạt: “Không quen.”
Tôi liếc anh ta một cái, rồi đóng cửa thật mạnh.
2
Không ngờ Lý Trạm lại nhắn tin cho tôi:【Sao em lại đi mua mấy dịch vụ kiểu đó?】
Tôi đang bực, liền đáp thẳng:【Có nhu cầu thì mua thôi, liên quan gì đến anh?】
Anh ta còn hỏi lại:【Có nhu cầu sao không tìm tôi?】
Tôi nhớ lại hồi còn yêu nhau, mỗi lần nhờ anh ta bóp lưng là nặng tay suýt gãy xương.
Mà chia tay rồi, anh ta còn có mặt mũi hỏi kiểu đó?
Tôi lạnh lùng trả lời:【Không cần, tôi thử rồi, kỹ thuật của anh đúng là dở tệ.】
Thực tế chứng minh, không nên nói đàn ông “không được”.
Tin nhắn của Lý Trạm lập tức dội bom điện thoại tôi:
【Em nói kỹ thuật tôi dở?】【Vậy trước giờ em đều giả vờ à?】【Lúc đó rõ ràng em rất hưởng thụ mà.】【Trần Tiểu, em đừng vì chọc tức tôi mà bóp méo sự thật.】…
Đúng là tính cách cố chấp vẫn không đổi.
Yêu nhau ai chẳng nói vài lời dễ nghe để chiều lòng đối phương?
Làm gì mà coi là thật luôn vậy?
Tôi nhắc nhở anh ta một câu:【Lý Trạm, chúng ta chia tay từ một tháng trước rồi.】
Anh ta không nhắn gì nữa.
Vì tôi đã chặn anh ta rồi.
3
Tôi và Lý Trạm yêu nhau được đúng một tháng.
Chia tay là vì tôi bị “tiểu tam” chen chân.
Anh ta cứ bám riết lấy tôi, chẳng chịu đi làm.
Tôi tưởng anh thất nghiệp nên ở nhà.
Liền lén chuyển cho anh ta mười triệu, giúp anh vượt khó.
Cuối cùng tôi phát hiện ra anh ta đặt một chiếc nhẫn kim cương trên Sa.
Lo sợ anh ta chọn sai size, tôi đến quầy chính để kiểm tra.
“Thì ra cô chính là cô Lâm à!”
“Anh Lý thật chu đáo, năm nào đến kỷ niệm cũng chuẩn bị quà!”
Không phải đâu.
Tôi họ Trần cơ mà.
Trời sập rồi.
Tôi nói với Lý Trạm: “Chia tay đi.”
“Sao vậy?”
“Không còn thích nữa.”
“Ừ.”
Anh ta đồng ý chia tay mà không nói lấy một câu níu kéo.
Có lẽ anh ta biết tôi phát hiện ra rồi.
Tôi âm thầm chuyển lại cho anh ta mười triệu tôi đã gửi trước đó.
Bị lừa tình thì thôi, nhưng bị lừa tiền thì tôi không nuốt nổi.
4
Một tuần sau, tôi lại hẹn anh massage đến nhà.
Sau một trận la hét như bị trừ tà, tôi tiễn anh ta ra về.
Lúc với tay mở cửa, không cẩn thận làm rơi điện thoại, may mà tôi kịp chụp lấy.
Anh massage giật mình: “Cái điện thoại đắt như vậy sao chị không dùng ốp? Suýt tí nữa là vỡ rồi!”
“Tại đeo ốp thì cầm không đã.” Tôi vừa mở cửa vừa đáp.
Anh ta vừa bước ra vừa nói: “Nhưng mà không đeo thì cảm giác rất không an toàn.”
Tôi cười: “Nhưng mà không đeo thì sướng!”
Nụ cười trên mặt tôi đông cứng lại khi thấy Lý Trạm đang đứng ngoài hành lang.
“Em lại mua mấy dịch vụ đó à?”
“Anh chẳng bảo có nhu cầu thì cứ tìm anh sao?”
Anh ta nhấn từng chữ:
“Tôi — miễn — phí.”
Cảm giác bị ép quá mạnh, tôi có chút sợ.
May mà anh massage tiến lên chắn trước tôi, chính nghĩa đầy mình: “Này, chơi gì kỳ vậy? Cạnh tranh không lành mạnh là cấm đó!”
Lý Trạm khí thế bừng bừng, giơ tay đẩy anh ta ra, mặt đầy khinh miệt: “Ai mẹ nó là đồng nghiệp với cậu?!”
Nói xong còn quay sang mắng tôi: “Tùy tiện dắt đàn ông về nhà như thế, em không thấy bẩn à?”
“Ai bẩn chứ?!” Anh massage đỏ mặt tía tai, “Tôi có giấy chứng nhận sức khỏe đó nhé! Lần nào cũng sát khuẩn đàng hoàng!”
Hai người căng như dây đàn, nhìn sắp đánh nhau đến nơi.
Tôi vội kéo Lý Trạm lại, quay sang nói với anh massage: “Xin lỗi nhé, anh ta là bạn trai cũ tôi, đầu có vấn đề chút, anh đừng chấp, về trước đi.”
Khí thế của anh massage lập tức xì hơi, mặt đầy bối rối, kiểu như vừa nhận ra có gì đó sai sai.
“À… ra không phải đồng nghiệp thật à…” Nói xong lúng túng rút lui.
Lý Trạm cao to như núi, áp sát lại, giơ tay đẩy tôi vào góc tường.
“Tôi cảnh cáo em lần cuối, đừng gọi tên đó đến nhà nữa!”
Tôi ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Được, vậy tôi gọi người khác mạnh hơn.”
“Trần Tiểu!!” Lần đầu tiên anh ta hét lớn với tôi, “Em đúng là không biết chọn người à? Em không thấy mấy thằng đó bẩn sao?!”
Tôi biết anh ta bị bệnh sạch sẽ, nhưng mấy anh massage cũng không đến nỗi mất vệ sinh nhỉ?
Nghĩ lại, chia tay lâu như vậy rồi, tôi cần gì phải giải thích với anh ta?
Thế là tôi nhấc gối, cho anh ta một cú vào đúng chỗ hiểm!
“Anh đừng làm như mình sạch sẽ lắm, đến nhà tôi bao nhiêu lần, tôi còn chưa từng thấy giấy kiểm tra sức khỏe của anh!”
Tôi dùng sức đẩy anh ta ra, chạy thẳng vào nhà.