Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Cậu Ấy Khoanh Trúng Tôi
Chương 8
15
Sau một khoảng thời gian yên ổn.
Mấy tháng này, Kỳ Kiêu bận đến mức thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Anh giành được giải nhất với thành tích rất tốt.
Cuối cùng cũng sắp hết bận.
Nhóm của họ định liên hoan ăn mừng, đúng lúc gặp kỳ nghỉ.
Kỳ Kiêu hỏi tôi:
【Vợ ơi, thầy hướng dẫn nói liên hoan có thể dẫn người nhà, em có qua không? Anh đi đón em.】
【Meme cún con mong chờ.jpg】
Tôi:
【Không.】
Tôi nói với Kỳ Kiêu rằng tôi phải về nhà, lần này không thể gặp anh.
Tiện tay đặt cho anh một cái bánh nhỏ để bù đắp.
Thật ra tôi đến thành phố của anh trước một ngày, theo địa chỉ giao đồ ăn tới đó cho anh một bất ngờ.
Tôi báo số phòng bao.
Nhân viên phục vụ dẫn đường phía trước.
Đi tới cửa, một nam sinh đeo kính vừa say khướt đi ra.
Cậu ta nhìn thấy tôi:
“Ơ? Cậu tìm ai?”
Tôi còn xách quà trong tay.
“Chào cậu, tôi tới tìm A Kỳ.”
Mắt kính nhỏ nheo mắt đánh giá tôi, bỗng bừng tỉnh:
“Tôi hiểu rồi! Chị dâu đúng không? Tôi từng thấy ảnh chị. Nói không có ấn tượng là không thể nào. Anh ấy ngày nào cũng khoe tình yêu trong vòng bạn bè, đám chó độc thân bọn tôi sắp ghen tị chết rồi.”
“Chị dâu, tôi dẫn chị vào.”
Tôi lịch sự cười:
“Phiền cậu rồi.”
Mắt kính nhỏ đẩy cửa ra, vì uống nhiều nên giọng rất lớn:
“Mọi người biết ai tới không?”
Tôi liếc mắt đã nhìn thấy Kỳ Kiêu đang cúi đầu ăn bánh ở giữa.
Vẫn ngây thơ không biết gì, vẫn là dáng vẻ ngoài lạnh trong hư như cũ.
Mọi người lập tức ồn ào.
Tôi còn hơi ngại, vừa định đi qua.
Mắt kính nhỏ lại kéo tôi tới một bàn khác.
Cậu ta nháy mắt với nam sinh mặc áo khoác dáng dài.
“Anh Kỳ, em đưa chị dâu tới rồi, xinh như tiên nữ ấy. Thảo nào vòng bạn bè anh toàn là ảnh chị ấy.”
Tôi ngơ ngác đối mắt với Bùi Thanh Kỳ.
Kỳ Kiêu cũng chậm rãi ngẩng mắt nhìn sang.
Không khí đông cứng.
16
Mắt kính nhỏ tưởng tôi xấu hổ.
Hai tay đặt lên vai tôi, ép tôi ngồi xuống cạnh Bùi Thanh Kỳ.
Còn tranh công với cậu ta:
“Anh Kỳ, anh em hiểu anh mà, cho phép anh tối nay không về ký túc.”
Rầm—
Kỳ Kiêu đập bàn đứng dậy.
Anh đứng lên, mặt lạnh bước mấy bước lớn tới, ôm tôi kéo về lòng mình, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Lại biến thành đối tượng của cậu rồi?”
Anh từ trên cao nhìn xuống Bùi Thanh Kỳ, hai mắt nheo lại:
“Không giải thích một chút à?”
Tôi cũng trừng to mắt:
“Sao tôi lại thành bạn gái cậu nữa rồi?”
Hiểu lầm từ tám trăm năm trước chẳng phải đã giải quyết rồi sao?
“…”
Cả phòng bị sự xấu hổ bao trùm.
Không ai lên tiếng.
Mắt kính nhỏ gãi gáy, “A” một tiếng.
“Rốt cuộc chuyện này là sao?”
Cậu ta lấy điện thoại ra, mở vòng bạn bè của Bùi Thanh Kỳ, không ngừng so sánh với mặt tôi.
“Là bạn gái anh Kỳ mà.”
Tôi nhìn qua.
Vòng bạn bè chỉ hiển thị ba ngày gần đây.
Bài ghim:
【Bé yêu giống mèo nhỏ.】
Ảnh đính kèm là ảnh tôi nằm bò trên bàn ngủ, ánh nắng phủ một nửa khuôn mặt.
Bài mới nhất, ngày hôm qua:
【Tôi không muốn cô ấy khóc nữa.】
Bài hôm kia:
【Tiếc nuối là vai tôi không ở bên cạnh cô ấy.】
Là ảnh tôi xem phim khóc, đang dùng khăn giấy lau nước mắt.
Góc chụp trong ký túc này.
Lại là Giang Nhược!
Kỳ Kiêu cười lạnh đến rợn người, khớp ngón tay siết đến kêu răng rắc.
“Bùi Thanh Kỳ, nói đi.”
Bùi Thanh Kỳ im lặng một lát, nhàn nhạt thừa nhận:
“Là tôi bảo người ta chụp.”
“Cậu—”
Kỳ Kiêu buông tôi ra, một quyền đấm tới.
“Có phải cậu đã nhòm ngó cô ấy từ lâu rồi không?”
Bùi Thanh Kỳ nghiêng đầu, đầu ngón tay lau vết máu nơi khóe môi, cười cực kỳ khinh thường:
“Cậu đoán xem?”
Hai người lao vào đánh nhau.
Ly rượu, đĩa thức ăn đổ đầy đất, tiếng vỡ loảng xoảng vang lên liên tục.
Tôi gấp đến mức đứng tại chỗ hét lớn.
“Hai người đừng đánh nữa!”
17
Hơn mười người suýt nữa cũng không tách nổi bọn họ.
Thầy hướng dẫn đứng bên cạnh lúng túng.
Lần đầu gặp tình huống kiểu này, gương mặt già không tránh khỏi mất bình tĩnh:
“Đều là đồng môn, có chuyện gì thì nói chuyện đàng hoàng!”
Tất cả mọi người đều khuyên bọn họ bình tĩnh.
Tôi hít sâu một hơi, tuyên bố trước:
“Tôi không hề bắt cá hai tay. Bạn trai của tôi từ đầu tới cuối vẫn là Kỳ Kiêu.”
Nhân phẩm tôi cũng tạm được.
Cho dù lúc trước bạn trai cũ vì cô gái khác mà ngày nào cũng khiến tôi tức giận.
Tôi cũng là người chủ động chia tay trước, để lại đủ khoảng trống thời gian rồi mới chính thức ở bên Kỳ Kiêu.
Kỳ Kiêu hơi bình tĩnh lại.
“Dư Thư là bạn gái tôi, tôi là bạn trai cô ấy. Thằng họ Bùi muốn chen ngang một chân, còn cần mặt mũi nữa không?”
“Nhưng khi tôi quen cô ấy, cậu còn chưa xuất hiện.”
Bùi Thanh Kỳ cười không thành tiếng.
Sau đó cậu ta cầm điện thoại, giơ lên cho mọi người xem.
Trong album dày đặc toàn là ảnh của tôi.
Đủ mọi kiểu.
Chi tiết đến mức mỗi ngày tôi mặc quần áo gì cũng có.
Lướt tới cuối cùng, là ảnh tôi mặc đồng phục cấp ba, đeo cặp sách, cúi đầu bước trên ánh hoàng hôn.
Bình luận đã lâu không xuất hiện.
Cả màn hình toàn dấu hỏi.
【Vậy bệnh kiều chỉ nam chính á?! Sao anh ta lại có dục vọng chiếm hữu mạnh như vậy với nhân vật qua đường?】
【Nữ chính: Tôi là công cụ à.】
【Nam chính nữ chính gì chứ, đây là đồng nhân của nữ phụ và phản diện. Nam nữ chính trong nguyên tác là Kỳ Kiêu và Bạch Dư Thư, loạn hết rồi. Tác giả vừa đăng Weibo nói không cho phép viết đồng nhân.】
【Tôi đã bảo cứ thấy sai sai ở đâu mà!】
【Anh em ơi, chức năng bình luận sắp tắt rồi, chạy thôi.】
18
Bùi Thanh Kỳ có lẽ đã phá bình phá vỡ luôn.
Cậu ta dựa vào tường, máu dính đầy mặt.
Cứ như vậy nhìn Kỳ Kiêu, ánh mắt đầy chế giễu.
“Lúc mới nhập học, tôi từng hỏi cậu và bạn gái cậu quen nhau khi nào. Nếu tôi nhớ không nhầm, lúc cậu thích cô ấy, cô ấy vẫn chưa chia tay đúng không?”
“Cậu thượng vị kiểu gì, dựa vào đâu tôi không thể?”