Bốn Mươi Chín Ngày Trước Ly Biệt

Chương 1



1

Cuối cùng, ta thật sự đầu thai thành cái bệ đá kê dưới con sư tử đá trấn trạch trước cổng phủ Cửu vương gia.

Chỉ trong một đêm, cái bệ đá biến thành màu hồng quá mức kỳ quặc khiến quản sự phủ Cửu vương lập tức mời đạo sĩ đến làm phép, xem là yêu tà hay điềm lành.

Đạo sĩ chẳng nhìn ra điều gì.

Nhưng ta phát hiện, sau khi đạo sĩ rời đi, ban đêm ta có thể hóa thành hình người, chỉ là ban ngày lại trở về làm bệ đá.

Tối nay phủ Cửu vương mở yến tiệc, khách khứa tấp nập. Ta lén lút lấy trộm kha khá đồ ăn ngon từ yến tiệc mà không ai phát hiện.

Ta trốn sau giả sơn, vừa ăn vừa khóc – mẹ nó, ngon đến rụng lưỡi mất thôi!

Hu hu hu, làm người hoàn chỉnh vẫn là tốt nhất!

“Ai đó?!”

Phía sau bỗng vang lên một giọng nói pha men say, làm ta giật thót cả người.

Miệng vẫn còn đang nhét nửa cái móng heo, ta cứng đờ quay đầu lại.

Người vừa lên tiếng đầu đội mũ vàng, mặt mày như ánh trăng sáng, ánh nến dưới hành lang chiếu lên đường nét của hắn khiến hắn như thần tiên giáng trần.

Ta ngây người một lúc, vừa định mở miệng thì bị móng heo làm nghẹn cổ, mặt đỏ bừng lên.

Hắn nhướng mày, đưa bình rượu trong tay cho ta, ta tu ừng ực vài ngụm, cuối cùng cũng nuốt trôi được.

“Ngươi là ai?” – hắn dùng quạt nâng cằm ta lên hỏi.

Ta là cái bệ đá trước cổng phủ nhà ngươi đó…

Nhưng ta không dám nói, sợ bị xem là yêu quái rồi bị đánh chết.

Ánh mắt ta lảng tránh, đang vắt óc nghĩ ra thân phận để nói dối, thì hắn lại lên tiếng: “Chẳng lẽ là người của Thái hậu?”

Thái hậu?

Thái hậu là trưởng bối của hoàng thượng và Cửu vương, nếu ta nhận là người của Thái hậu, cho dù hắn là ai, chắc cũng không dám làm gì ta.

Thế là ta ho khẽ một tiếng, làm ra vẻ e lệ mà đáp: “Nô tỳ đúng là người của Thái hậu nương nương.”

Ánh mắt hắn tối lại, khóe môi bỗng hiện lên nụ cười khó hiểu.

“Nếu vậy, lại đây.”

2

Ta đi theo hắn, vừa đi vừa đảo mắt xung quanh, định tìm cơ hội chuồn đi.

Bỗng nhiên, không kịp đề phòng, ta bị hắn vòng tay qua eo kéo vào một gian phòng, hắn cúi đầu định hôn ta.

Ta hoảng loạn, hai tay chống lên ngực hắn: “Ngài làm gì vậy?!”

Hắn khẽ cười, dường như có chút bất mãn, hơi rượu phảng phất bên mũi ta.

“Thái hậu ban cho bổn vương một thị thiếp, đúng là ra dáng quá đấy.”

Thị thiếp?

Bổn vương?

Hắn chính là Cửu vương gia – Tề Lạc?!

Ta âm thầm hối hận, đêm nay đúng là không nên ra ngoài trộm ăn.

Nghe nói gần đây Tề Lạc nổi tiếng phong lưu, mê sắc đẹp, từng có chuyện qua đêm suốt chín ngày ở Vạn Hoa Lâu. Nay ta – một tiểu mỹ nhân thế này mà rơi vào tay hắn chẳng phải là dê vào miệng cọp sao?

Ta khẽ lên tiếng: “Thật ra… ta không phải…”

“Không phải gì? Không phải thị thiếp, thì là trộm?”

Hắn áp sát mặt ta, nhìn chằm chằm.

Không không không! Càng không phải trộm, ta chỉ là kẻ đam mê ẩm thực thôi mà!

Ta cúi mặt, lòng thầm than khổ – đầu thai thành dị vật đã đủ xui, giờ còn chưa kịp sống bao lâu đã sắp chết rồi.

Hắn bỗng bật cười, ta ngẩng đầu, chỉ thấy ánh mắt hắn cong cong, nói:

“Bổn vương thích cái vẻ lạt mềm buộc chặt này của ngươi.”

Vừa nói xong, hắn liền bế bổng ta lên.

Không ngờ, chỉ một giây sau, ta đè “rầm” lên người hắn.

Ta chợt nhận ra – tuy ta hóa thành người rồi, nhưng cân nặng thì vẫn là… trọng lượng của cái bệ đá.

Cúi xuống nhìn – ch.t rồi! Hắn bị hơn ba trăm cân của ta đè cho ngất xỉu rồi!

Chương tiếp
Loading...