Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Block Nhầm Anh Trai Bạn Thân
Chương 11
Tôi ngồi trên hàng ghế chờ ở hành lang, tay ôm khư khư cốc cà phê nóng chưa kịp đưa cho ai.
Tám giờ mười phút, Thẩm Ký Bạch bước ra từ thang máy.
Áo blouse trắng vắt trên khuỷu tay, chân mày hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Nhìn thấy tôi, bước chân anh khựng lại.
Tôi đứng dậy.
“Thẩm Ký Bạch.”
Anh bước tới.
“Nói đi.”
Tôi đưa cốc cà phê cho anh.
“Anh uống chút gì đi đã.”
Anh không nhận.
Tay tôi đờ ra giữa không trung.
Anh nhìn tôi.
“Hứa Lê Sơ, hôm nay tôi rất mệt, nếu em chỉ đến để xin lỗi, nói xong thì về đi.”
Tim tôi xót xa.
“Em xin lỗi.”
Đáy mắt anh không chút gợn sóng.
Tôi nói tiếp: “Em không nên lừa anh, không nên block anh, không nên sau khi bị anh nhận ra mà vẫn sống chết chối cãi, cũng không nên đổ lỗi cho anh vào ngày hôm đó.”
Anh rũ mắt nhìn tôi.
Các đầu ngón tay tôi bị cốc cà phê làm nóng rát, nhưng vẫn không nỡ buông.
“Lúc em nói anh dồn ép em, là do em khốn nạn.”
Thẩm Ký Bạch cuối cùng cũng nhận lấy cốc cà phê.
Khoảnh khắc chiếc cốc rời khỏi tay, lòng bàn tay tôi trống trải hẳn.
Anh hỏi: “Còn gì nữa không?”
Tôi ngẩng đầu.
“Còn nữa, em thích anh.”
Ngón tay anh khựng lại.
Ngoài hành lang có người đẩy giường bệnh đi ngang qua, bánh xe nghiến xuống sàn phát ra những âm thanh vụn vặt.
Tôi tuôn một mạch:
“Không phải chỉ thích nói chuyện, cũng không phải do áy náy, không phải vì anh là anh trai của Thẩm Nhuỵ.”
“Là em thích anh.”
Thẩm Ký Bạch nhìn tôi, nửa ngày không nói lời nào.
Sống mũi tôi cay xè, cố gượng cười.
“Anh không chấp nhận cũng không sao, em chỉ muốn nói thật cho anh biết thôi.”
Anh đột ngột đặt cốc cà phê lên bệ cửa sổ bên cạnh.
“Hứa Lê Sơ.”
“Dạ?”
Anh bước tới một bước.
Lưng tôi áp sát vào tường.
Anh cúi xuống, ánh mắt khóa chặt lấy tôi.
“Em nói thích là thích, nói chạy là chạy, bây giờ lại nói muốn quay lại.”
Lông mi tôi run rẩy dữ dội.
“Em sẽ không chạy nữa đâu.”
“Dựa vào cái gì để tôi tin em?”
Tôi cắn môi.
“Em có thể chứng minh.”
Anh hỏi: “Chứng minh thế nào?”
Đầu óc tôi nóng bừng, đưa tay túm chặt vạt áo blouse trắng của anh.
“Anh giám sát em đi.”
Thẩm Ký Bạch nhìn chằm chằm vào tay tôi.
“Giám sát bao lâu?”
“Bao lâu cũng được ạ.”
Lớp băng trong mắt anh cuối cùng cũng nứt ra một chút.
“Hứa Lê Sơ.”
“Dạ?”
“Đây là do em tự nói đấy nhé.”
Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh đã đưa tay giữ lấy gáy tôi, kéo tôi vào buồng thang bộ không người ngay bên cạnh.
Cửa khép lại sau lưng.
Ánh đèn trong buồng thang bộ lờ mờ, không khí phảng phất mùi cà phê đã nguội.
Anh cúi đầu nhìn tôi, giọng đè xuống rất thấp.
“Trốn à?”
“Giờ em định trốn đi đâu?”
【Chương 10】
Tôi bị anh ép vào trong buồng thang bộ, lưng dán sát tường, ngón tay vẫn túm lấy vạt áo anh.
Thẩm Ký Bạch không hôn tôi.
Anh chỉ cúi đầu nhìn tôi.
Càng không cử động, tôi lại càng căng thẳng.
Bên ngoài thang bộ tiếng bước chân đi qua đi lại, cách một cánh cửa, cứ như một thế giới khác.
Cổ họng tôi khô khốc.
“Anh… không phải anh vẫn đang trong giờ làm à?”
“Tan ca rồi.”
“Bệnh viện đông người lắm.”
“Nên mới phải vào đây.”
“Thẩm Ký Bạch.”
Anh “ừm” một tiếng.
Tôi nói nhỏ: “Em hơi sợ.”
Ánh mắt anh trầm xuống.
“Sợ tôi, hay sợ bản thân em lại muốn bỏ chạy?”
Tôi không nói nên lời.
Anh đưa tay, đầu ngón tay miết nhẹ qua khóe mắt tôi.
“Hứa Lê Sơ, em có biết mấy ngày không tìm thấy em, tôi đã nghĩ gì không?”
Tôi lắc đầu.
Giọng anh rất phẳng lặng, nhưng lại đè nén khiến người ta thắt tim.
“Tôi nghĩ, có phải em xảy ra chuyện gì rồi không.”
Tôi sững người.
“Tôi nhắn tin cho em, thấy hiện chấm đỏ, tôi mới biết em đã block tôi.”
“Tôi vào game đợi, đợi đến tận ba giờ sáng, tài khoản của em không bao giờ sáng lên nữa.”
“Tôi thậm chí còn nghĩ, có phải câu nói nào của tôi đã dọa em sợ rồi không.”
Hốc mắt tôi phút chốc cay xè.
Hóa ra không chỉ có mình tôi sợ hãi.
Hóa ra anh ấy cũng sợ.
Tôi vươn tay ôm lấy anh.
Động tác rất nhẹ, nhưng lại dùng hết sức lực.
“Em xin lỗi.”
Cơ thể Thẩm Ký Bạch cứng lại một tích tắc.
Tôi vùi mặt vào ngực áo sơ mi trắng của anh, giọng nghèn nghẹn.
“Sau này không trốn nữa đâu.”
Cánh tay anh buông xuống, vòng qua eo tôi.
Không siết quá chặt, nhưng lại làm mũi tôi thêm cay.
“Trốn nữa thì sao?”
Tôi ngẩng đầu.
“Thì anh bắt em lại.”
Anh nhìn chằm chằm tôi.
“Bắt lại rồi thì tính sao?”