Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bà Xã Mang Thai Bỏ Nhà Đi
Chương 2
Chu Khả Khả cười rung cả người: “Bà chưa thấy đâu, quầng thâm dưới mắt anh ấy sắp xệ xuống cằm rồi, tiều tụy thì thôi luôn, nhưng cái sự đáng sợ thì lại tăng lên gấp bội. Cả công ty giờ đang đồn ầm lên, phu nhân tổng tài có phải đã bỏ trốn theo trai rồi không, nên tổng tài mới hóa thành Diêm Vương sống thế này.”
Trong lòng tôi chợt xẹt qua một tia xót xa, nhưng rất nhanh đã bị khao khát tự do đè bẹp.
Không được, không thể mềm lòng.
Vì cái eo của tôi, vì sự phát triển khỏe mạnh của con trai tôi, tôi phải kiên trì!
“Bà canh chừng giúp tôi nhé, nếu anh ta sắp tìm ra tôi rồi thì phải báo tín hiệu trước đấy,” tôi dặn dò.
“Yên tâm đi bà nội, tôi là gián điệp số một của bà mà.”
Cúp máy, tôi xoa bụng, khẽ thì thầm: “Cục cưng à, ba con đang lục tung cả thế giới lên tìm hai mẹ con mình đấy. Con nói xem, chúng ta trốn thêm một thời gian nữa hay là…”
Đứa bé trong bụng dường như nghe hiểu lời tôi, khẽ đạp một cái.
Tôi bật cười. Được thôi, vậy thì trốn thêm một thời gian nữa.
Ngày qua ngày, bụng tôi cũng ngày càng lộ rõ. Tôi bắt đầu ốm nghén, ăn gì nôn nấy, cả người gầy sọp đi trông thấy.
Tối hôm đó, tôi nôn thốc nôn tháo đến tối tăm mặt mũi, ôm lấy bồn cầu cảm giác như sắp lả đi. Dạ dày lộn tùng phèo, khó chịu đến ứa nước mắt.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Tôi cứ tưởng đồ ăn ngoài Chu Khả Khả đặt cho mình đã tới, gắng gượng bò dậy đi mở cửa.
Cửa vừa mở ra, cả người tôi hóa đá.
Đứng ngoài cửa không phải là anh shipper, mà là ông chồng đã “mất tích” hơn một tháng nay của tôi – Cố Tư Châu.
Anh gầy đi nhiều, hốc mắt sâu hoắm, cằm lún phún râu xanh mờ, bộ vest đắt tiền trên người cũng nhăn nhúm, trông có vẻ như đã lặn lội đường xa vô cùng mệt mỏi. Nhưng đôi mắt anh thì lại sáng quắc, ghim chặt lấy tôi, như muốn hút trọn tôi vào trong đó.
Bốn mắt nhìn nhau, không khí như đóng băng lại.
Não tôi lập tức đình công.
Anh… anh tìm được tôi bằng cách nào vậy? Con phản đồ Chu Khả Khả kia!
“Tiểu Tiểu.”
Anh cất lời, giọng khàn đặc, xen lẫn một tia run rẩy khó nhận ra.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh kéo mạnh vào lòng. Vòng tay quen thuộc vừa làm tôi yêu vừa làm tôi sợ ấy xiết chặt, như muốn khảm tôi vào da thịt. Mùi thuốc lá nhàn nhạt và mùi phong sương hòa lẫn với hormone nam tính đặc trưng của anh, nháy mắt bao trùm lấy tôi.
Sống mũi tôi cay xè, nước mắt không kìm được mà rơi lách tách.
“Anh… sao anh lại tới đây?” Tôi nghẹn ngào hỏi.
Anh không đáp, chỉ ôm tôi chặt hơn, rúc đầu vào hõm cổ tôi, tham lam hít hà mùi hương của tôi.
“Anh nhớ em lắm.”
Giọng anh rầu rĩ, mang theo sự tủi thân nồng đậm.
Tôi sững người.
Tủi thân á? Cái người cao ngạo như Cố Tư Châu mà cũng biết tủi thân sao?
Tôi đẩy đẩy anh ra, nhưng anh không chịu buông.
“Anh buông em ra, em… em lại muốn nôn.” Tôi thều thào.
Nghe vậy, anh như bị điện giật vội vàng buông ra, căng thẳng giữ lấy hai vai tôi, đánh giá tôi từ trên xuống dưới: “Sao thế? Khó chịu ở đâu?”
Ánh mắt anh viết đầy sự lo lắng và tự trách.
“Em… ốm nghén.” Tôi lí nhí.
Cố Tư Châu ngây người, sau đó ánh mắt dời xuống phần bụng nhỏ của tôi. Ánh mắt anh trong chớp mắt trở nên dịu dàng vô cực, cẩn thận vươn tay ra muốn chạm vào, nhưng lại không dám. Trông bộ dạng anh chẳng khác nào một đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì.
“Anh xin lỗi, Tiểu Tiểu, anh…”
Lời còn chưa dứt, tôi lại thấy buồn nôn, quay người lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Anh lập tức bám theo, lóng ngóng vỗ lưng cho tôi, đưa nước, đưa khăn. Đến khi tôi nôn xong, súc miệng sạch sẽ, anh bế bổng tôi lên, nhẹ nhàng đặt xuống giường rồi đắp chăn lại.
“Em đói không? Muốn ăn gì? Anh đi nấu.” Anh dịu dàng hỏi.
Tôi lắc đầu, bây giờ tôi chẳng nuốt trôi thứ gì. Anh ngồi xuống mép giường, nắm lấy tay tôi, đưa lên môi hôn nhẹ.
“Tiểu Tiểu, theo anh về nhà, được không em?” Trong giọng nói mang theo cả sự van nài.
Nhìn ánh mắt kiên định đầy tiều tụy của anh, lòng tôi dao động dữ dội.
“Về nhà… về nhà rồi anh có còn như thế nữa không?” Tôi nhỏ giọng hỏi câu tôi quan tâm nhất.
Gương mặt tuấn tú của Cố Tư Châu đỏ lựng lên, lan ra tận mang tai. Anh trầm mặc một lúc, rồi trịnh trọng hứa với tôi: “Anh… anh sẽ cấm dục.”
Tôi: “???”
Tôi nghi ngờ mình nghe nhầm rồi. Cái người đàn ông tinh lực dồi dào đến mức làm tôi nghi ngờ nhân sinh này, bảo là muốn cấm dục á?
“Cho đến khi em sinh con xong, anh hứa, tuyệt đối không chạm vào em một ngón tay nào.” Anh giơ ba ngón tay lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc mà thề thốt.
Nhìn bộ dạng thề non hẹn biển ấy của anh, tôi không nhịn được “phụt” cười một tiếng.