Ánh Trăng Xua Tan Mây Mù

Chương 3



8

“Tại sao con lại tự làm mình bị thương?”

Khi tôi hỏi, con bé bốn tuổi ngẩn ra, nhưng không chối.

Chỉ cúi đầu lí nhí:

“Mẹ… mẹ biết rồi ạ.”

“Con… con sợ mẹ ghét con.”

Tôi bế bé lên đùi, dịu giọng:

“Từ từ nói cho mẹ biết.”

“Ở viện phúc lợi… nếu đánh nhau thì không được phản kháng. Viện trưởng không quan tâm ai đánh trước, bà chỉ nhìn ai bị thương nặng nhất rồi phạt những người còn lại.”

“Hôm nay con đẩy bạn Lâm Tử Hiên, tay bạn ấy đỏ. Nếu con không bị nặng hơn, người lớn sẽ trách con…”

Con bé nhỏ tuổi, nói chưa rõ ràng, nhưng tôi đã hiểu.

“Nhưng chúng ta sẽ đau lòng vì con mà.”

Tôi chạm nhẹ lên má bé:

“Con không thấy lúc nãy ba con bôi thuốc mà buồn muốn chết sao?”

“Chi Chi, đây không phải viện phúc lợi. Một khi mẹ đã chọn con thì sẽ thương con vô điều kiện.”

“Con có thể phản kháng khi bị bắt nạt, có thể có suy nghĩ riêng… nhưng có một điều phải nhớ.”

Bé ngẩng đầu, đôi mắt mơ hồ:

“Điều gì ạ?”

Tôi nhìn những vết cào mới lẫn cũ trên tay bé, nghiêm túc nói:

“Đừng bao giờ làm hại bản thân.”

“Sau lưng con có một người mẹ dữ và một người ba bảo vệ con bằng cả mạng sống. Bọn mẹ sẽ che chở cho con.”

Chi Chi im lặng thật lâu, rồi bất ngờ ôm chặt cổ tôi, vùi mặt vào vai:

“Con nhớ rồi… Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ.”

“Cảm ơn thì phải có thành ý. Con giúp mẹ một chuyện được không?”

Trong đôi mắt thắc mắc của bé, tôi giải thích bằng lời đơn giản nhất:

“Ba con dạo này gặp nhiều chuyện, ba nghĩ mình vô dụng.”

“Con thi thoảng tạo chút ‘rắc rối nhỏ’, để ba cảm thấy con cần ba. Được không?”

Bé nhìn tôi, rồi gật đầu thật mạnh.

Một tuần sau, Chi Chi chuyển sang trường mới.

Cố Dực Trì ra ngoài mua đồ, bảo tối sẽ làm đại tiệc hải sản.

Tôi đưa tiền, anh không nhận.

“Thẩm Di, anh giao đồ ăn cũng kiếm được tiền. Mua ít đồ ăn vẫn lo được.”

Chỉ nửa tháng mà anh đã gầy đi, đen hơn một chút, nhưng cơ bắp tay lại săn chắc rõ ràng.

Tôi nhìn yết hầu anh chuyển động, nuốt khó khăn một cái.

“Vậy anh về sớm nhé.”

Cố Dực Trì đồng ý ngay, nhưng một tiếng trôi qua vẫn chưa về.

Điện thoại cũng không bắt máy.

Tôi bắt đầu bất an, lỡ anh lại nghĩ quẩn thì sao?

Tôi vội đi tìm.

Mới đi mấy bước đã thấy anh đứng ngay cổng khu chung cư.

Bên cạnh anh… còn có một người đàn ông khác.

Chu Cạnh Dự.

Nam chính trong nguyên tác.

9

Từ nhỏ, Chu Cạnh Dự và Cố Dực Trì đã không đội trời chung.

Hồi đi học, Cố Dực Trì luôn đứng nhất khối, còn Chu Cạnh Dự thì vĩnh viễn đứng ngay phía sau một bậc.

Hắn coi Cố Dực Trì là kẻ địch giả tưởng của mình.

Lớn lên, Cố Dực Trì lại trở thành cấp trên lạnh mặt của nữ chính.

Nữ chính làm kế toán trong công ty, chỉ cần sai lệch một xu thôi là Cố Dực Trì bắt làm lại toàn bộ.

Vì chuyện này mà nữ chính than trời than đất không ít, khiến Chu Cạnh Dự ngày càng chán ghét anh.

Cách xa một đoạn, tôi đã nghe thấy giọng điệu đầy chế nhạo của Chu Cạnh Dự:

“Ủa, sao còn sống vậy? Tôi còn tưởng cậu chịu không nổi cú rơi xuống hố này rồi nhảy lầu luôn rồi chứ.”

Cố Dực Trì bình tĩnh gật đầu: “Suýt nữa thì nhảy thật, may được Thẩm Di kéo lại.”

“Cô ấy nói cô ấy cần tôi, nên tôi tạm thời không muốn chết nữa.”

Chu Cạnh Dự bật cười: “Người ta có cần cậu thật không? Thẩm Di trẻ, đẹp, đàn ông theo đuổi cô ấy xếp hàng dài.”

“Cậu cũng hai mấy tuổi rồi, đâu còn so được với mấy cậu trai mười tám đôi mươi. Giờ đến tiền cũng không có, cậu còn cho Thẩm Di được giá trị gì?”

Cố Dực Trì nghĩ một lúc, rồi nghiêm túc đáp: “Tôi có thể giúp Thẩm Di chăm con.”

Nghe vậy, Chu Cạnh Dự bật cười khinh bỉ: “Thẩm Di có tiền, cần gì cậu trông con? Thuê bảo mẫu là xong.”

“Hơn nữa, điều kiện cô ấy tốt như vậy, dù có con rồi cũng không thiếu người thích. Chẳng qua cô ấy thấy cậu đáng thương nên ném cho cậu một lý do để tiếp tục sống thôi. Nếu là tôi, đã thê thảm như cậu rồi thì còn mặt mũi đâu mà tồn tại.”

Cố Dực Trì im lặng, cúi thấp đầu như đang suy nghĩ điều gì.

Ánh đèn đường chiếu xuống người anh, kéo bóng anh dài tít tắp, lộ ra một dáng vẻ cô đơn đến xót xa.

Tôi chạy đến, đem cái túi rác trong tay đập thẳng lên đầu Chu Cạnh Dự:

“Anh bị điên à?”

“Muốn chết đến thế thì sao không tự đi mà chết? Đứng đây nói mồm thì dễ quá nhỉ.”

“Còn dám đứng đây phán tôi? Thứ không có nhân tính!”

Tôi càng nghĩ càng tức, liền tháo chiếc giày cao gót dưới chân, ném mạnh vào người hắn.

Trên đầu Chu Cạnh Dự còn dính cả trứng gà sống, người thì bốc mùi bắp cải thối, hắn tức điên mắng tôi là đồ đàn bà chanh chua.

Không chịu nổi cái mùi đó, hắn vội chui vào xe rồi chuồn mất.

Cố Dực Trì cúi xuống, giúp tôi mang lại đôi giày cao gót:

“Xin lỗi, điện thoại anh hết pin nên tắt máy… có phải đã khiến em lo không?”

Trong tay anh còn xách ba túi đồ, tôi tò mò ghé lại nhìn.

“Ồ, trông cũng phong phú phết đấy. Cua hoàng đế, tôm hùm, bào ngư, hải sâm, cua hoa… mua nhiều dữ vậy?”

Anh đứng bên cạnh tôi, đầu cúi càng thấp hơn, giọng đầy áy náy:

“Xin lỗi. Trước đây hải sản đều là vận chuyển đường không từ Úc về. Giờ anh không mua nổi nữa. Bữa ăn ngày trước có trứng cá muối với nấm truffle, giờ cũng chẳng thể cho em ăn.”

Tôi khoác tay anh:

“Những thứ đó ăn chán rồi. Em chỉ muốn thử cái khác thôi.”

“Này, Cố Dực Trì, đừng nghe người ta nói bậy. Em và Chi Chi đều rất cần anh.”

Anh khẽ gật đầu. Về đến nhà, anh thay tạp dề, vào bếp loay hoay một hồi, dọn ra hẳn mười hai đĩa thức ăn.

Nhưng tôi nhận ra Cố Dực Trì bắt đầu có gì đó không ổn.

Ví dụ như, anh sẽ lén hỏi Chi Chi:

“Ba có vô dụng lắm không? Mua xong hải sản, tiền còn lại chỉ đủ cho con đăng ký lớp Taekwondo thôi. Ban đầu ba còn muốn cho con học thêm tán thủ nữa.”

Chi Chi chu môi thơm một cái lên mặt anh:

“Con học một lớp là được rồi, học hai lớp mệt lắm.”

“Ba ơi, con có bài thủ công không làm được, ba dạy con được không?”

Lại như, khi đi trên đường, ánh mắt anh luôn dừng lại trên mấy cậu trai mười tám, mười chín tuổi, đầy ngưỡng mộ:

“Ba già rồi đúng không?”

Chi Chi kéo tay anh về hướng nhà:

“Ba tuy lớn tuổi hơn, nhưng đẹp trai hơn họ nhiều mà.”

“Cô giáo bảo con vẽ poster, ba vẽ cùng con được không?”

Tôi thầm hô không ổn, hình như Cố Dực Trì đã để lời Chu Cạnh Dự vào lòng rồi.

May mà Chi Chi rất lanh trí, mỗi khi anh suy nghĩ lung tung đều kéo anh đi làm cái gì đó để phân tâm.

Hai ngày nay tôi rất bận.

Tôi để ý một dự án, nguyên tác từng nhắc mờ mờ rằng tỷ suất lợi nhuận có thể lên đến 500%.

Tôi định góp vốn đầu tư.

Người tôi liên hệ là con trai chủ tịch, mới tròn hai mươi.

Thanh niên mà, thích ra quán cà phê với tiệm bánh ngọt, lúc nào cũng hẹn tôi ở đó.

Nói chuyện thì liến thoắng, đang bàn công việc một hồi là lạc đề sang tận đâu đâu.

Hôm đó, tôi bảo Cố Dực Trì là mình ra ngoài làm một liệu trình dưỡng da.

Vừa ra khỏi cửa, Tạ Kiều đã nhắn hẹn tôi ở tiệm bánh để bàn chuyện.

Liên quan đến tiền, tôi lập tức đồng ý.

Nhưng không ngờ, lại trùng hợp đến mức này.

Khi tôi và Tạ Kiều đang nói chuyện, tôi gặp đúng lúc Cố Dực Trì đến lấy đơn hàng mang đi.

10

Quán bánh có một ô cửa kính lớn sát đất.

Hai chúng tôi ngồi ngay trước cửa sổ đó.

Đúng lúc Tạ Kiều đang kể chuyện đời sống đại học, Cố Dực Trì vừa khéo đi ngang qua.

Ngăn cách bởi một tấm kính, anh sững người nhìn hai chúng tôi.

Chỉ ngạc nhiên chớp mắt một cái, rồi rất nhanh điều chỉnh nét mặt, bước vào trong lấy phần ăn mang đi.

Từ đầu đến cuối đều cúi đầu, giả vờ như không quen biết tôi.

Tôi nhìn không nổi nữa, liền giơ tay gọi:

“Cố Dực Trì, lại đây.”

“Anh này là…?” Tạ Kiều tò mò hỏi tôi.

Tôi giới thiệu:

“Bạn trai của chị.”

“Chị đùa em à?” Tạ Kiều nhìn anh từ trên xuống dưới:

“Không phải dân giao đồ ăn sao?

Chị mà lại quen một người như vậy á?

Chị đừng chọc em nữa.”

“Anh ấy thật sự là…”

Lời tôi còn chưa nói xong đã bị Cố Dực Trì cắt ngang.

“Cô Thẩm vẫn thích lấy tôi ra trêu đùa.

Tôi không phải người yêu cô ấy, chỉ là đàn anh hồi cô ấy còn đi học thôi.”

“Các người cứ nói chuyện đi, tôi phải mang đồ ăn đi giao.

Trễ đơn là bị trừ tiền đấy.”

Nói xong anh xách túi bỏ chạy khỏi hiện trường như trốn nợ.

… Anh bị bệnh đúng không?

Đàng hoàng là chính thất, vậy mà che che giấu giấu như thể mình là kẻ chen chân vào!

Khi tôi về nhà, anh đã nấu xong cơm, trên bàn còn có cả món tráng miệng.

Chính là món bánh nghìn lớp xoài tôi gọi ở quán lúc chiều.

Anh lại tiếp tục rửa bát, lau nhà, giặt đồ, bận đến tối mắt tối mũi.

Như thể chuyện ban chiều chưa từng xảy ra.

Cuối cùng tôi phải mở miệng trước:

“Cố Dực Trì, anh không có gì muốn hỏi tôi sao?”

Anh ngồi gấp quần áo bên cạnh, tay vẫn không ngừng:

“Không.”

Nhưng đống quần áo bị gấp méo mó đã tố cáo tâm trạng rối bời của anh.

“Thật à?

Về cậu con trai lúc chiều, anh không có gì muốn nói sao?”

Một lát sau, Cố Dực Trì cúi mắt nhìn tôi:

“Cậu ta trẻ, nhiều sức sống, gia đình chắc cũng khá giả.”

“Nhưng còn trẻ quá, chắc không biết chăm trẻ con.

Nếu em muốn chọn cậu ta, cứ nghĩ kỹ rồi quyết.”

Tôi cố tình chọc:

“Nhưng cậu ấy bảo giỏi chăm trẻ lắm.”

Cố Dực Trì vẫn gấp quần áo, nhỏ giọng “ừm” một tiếng.

“Anh hiểu rồi.

Cậu ấy khi nào đến nhà?

Anh còn để lại hướng dẫn chăm Chi Chi cho cậu ta.”

“Với cả… em thích món cà tím om anh nấu.

Anh sẽ dạy cậu ta làm, sau này em thèm thì còn có người nấu cho ăn.”

Anh càng nói càng nhỏ, mặt vô cảm nhưng ngón tay đã trắng bệch cả lên.

Cảm giác vỡ vụn sắp tràn ra ngoài, nhìn vừa thương vừa muốn trêu.

Từ ngày phá sản, anh luôn cố tạo khoảng cách với tôi.

Tính ra cũng đã hơn một tháng chúng tôi không thân mật rồi.

“Cố Dực Trì, lại đây.”

Anh ngoan ngoãn bước đến, ngơ ngác nhìn tôi:

“Sao vậy?”

“Chi Chi ngủ rồi.

Chúng ta làm chuyện của người lớn đi.”

Anh khựng một giây, tựa như nhớ ra gì đó, mặt đỏ bừng:

“Thẩm Di, đừng đùa nữa.”

Tôi mặc kệ, kéo anh đè xuống sofa và hôn anh thẳng.

Cảm giác quen thuộc mà lâu rồi không chạm đến khiến tôi hơi mê.

Hơi thở anh trở nên gấp gáp, người khẽ run — tôi biết rõ đây là dấu hiệu anh động tình.

Nhưng chưa kịp tiến sâu, anh đã quay đầu né nụ hôn của tôi.

Tôi hôn mấy lần, anh đều tránh.

Đàn ông, đúng là phiền phức.

Không sao, làm kim ti tước lâu rồi, tôi cũng muốn thử cảm giác “cưỡng ép” xem sao.

“Ngồi yên đó. Không được nhúc nhích.”

Nhà tôi có cái còng tay, mua từ đời nào vẫn chưa có dịp dùng.

Trong ánh mắt kinh ngạc của anh, tôi còng tay anh lại.

Gọn gàng siết lấy sau gáy anh, cúi xuống cắn một cái lên môi.

Tay còn lại luồn vào áo anh, thành thục mở khóa thắt lưng.

Cố Dực Trì rõ ràng người nóng lên rồi, nhưng vẫn cố chống cự:

“Thẩm Di… đừng như vậy…”

Nhưng tay bị còng, anh làm sao giãy được?

Khi áo sắp bị tôi xé tung, anh đỏ mặt, nắm tay áo tôi, giọng run lên cao vút:

“Thẩm Di, đừng thương hại anh nữa!”

Hả?

Tôi đang cưỡng anh, mà anh nghĩ tôi thương hại anh?

Anh bị gì vậy??

Tôi sững người vài giây, động tác cũng dừng lại.

Ngực anh phập phồng dữ dội, mắt hoe đỏ:

“Anh biết anh hết tiền, không còn trẻ, lại đen đi nhiều.”

“Em muốn tìm người khác tốt hơn, anh hiểu.”

“Em không cần thương hại anh, không cần bố thí bản thân cho anh.”

Tôi vừa buồn cười vừa tức, liền lại kéo áo anh xé tiếp.

Vải bị xé toạc thành dải, rơi lả tả xuống sofa.

Mắt anh càng đỏ, giọng đã nghẹn:

“Thẩm Di… xin em, đừng như vậy…”

Anh ngửa đầu cầu tôi, khóc đến nỗi đuôi mắt ướt đẫm:

“Em cứ thế này… anh sẽ tham lam mất…

Anh sẽ muốn độc chiếm em…

Rõ ràng anh đã cố dặn mình phải trả lại tự do cho em…”

Những ngón tay có khớp xương rõ ràng ấy nắm lấy áo tôi, yếu ớt mà van xin, nước mắt chảy xuống.

“Cố Dực Trì, nếu em thích được anh chiếm lấy thì sao?”

Anh trợn mắt, hoàn toàn hoang mang.

“Nếu em cũng yêu anh, cũng muốn như vậy thì sao?”

Anh sững lại, giọt lệ bên khóe mắt rơi xuống mu bàn tay tôi.

Có câu gì nhỉ?

À — nước mắt đàn ông là chất kích thích của phụ nữ.

Tôi bóp cằm anh, cúi xuống hôn.

Lần này anh không né nữa, chỉ ngửa đầu để tôi hôn, rồi từ từ đáp lại.

Tiếng còng tay leng keng vang lên — dù không có chìa, anh vẫn mạnh mẽ bẻ ra được.

Anh vòng tay ôm ngang eo tôi, bế bổng lên, đi thẳng về phòng ngủ rồi khóa cửa.

“Thẩm Di… ráng chịu chút.”

Cơ thể tôi bỗng nhẹ bẫng trước khi bị ném xuống giường.

Thể lực anh vốn tốt, nay chạy giao hàng suốt ngày, càng dẻo dai.

Đến tận bốn giờ sáng, tôi vẫn không ngủ nổi.

Mơ mơ màng màng, đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ.

May mà mai là cuối tuần, không cần dậy sớm đưa Chi Chi đi học.

Đêm nay Cố Dực Trì hơi điên, cắn bả vai tôi, trong mắt phản chiếu toàn hình bóng tôi.

Cuối cùng sức kiệt, tôi thiếp đi.

Sáng hôm sau, tôi trở mình định ôm anh.

Nhưng cạnh gối trống trơn.

Tủ quần áo, đồ của Cố Dực Trì cũng không còn.

Điện thoại chỉ có thêm một thông báo chuyển khoản — 370,56 tệ, toàn bộ số anh kiếm được mấy ngày giao hàng.

Dưới đĩa trái cây đặt một mảnh giấy.

“Thẩm Di, xin lỗi.

Tối qua lại làm em bị tổn thương, khiến em khóc như thế trên giường.”

“Anh không muốn làm gánh nặng cho em nữa.

Em hãy đi tìm người tốt hơn.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...