Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Anh Đi Qua Thanh Xuân Tôi Mỗi Ngày
Chương 3
Hai giờ mười phút chiều hôm sau, Tạ Bình Xuyên đúng giờ đẩy cửa kính bước vào siêu thị.
Anh vẫn mặc chiếc áo khoác đồng phục màu xanh tím than ấy, trên ống quần còn vương một vết bẩn màu xám chưa giặt sạch.
Chắc là sáng nay vừa đi làm nhiệm vụ về.
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ hỏi:
“Anh, quần bẩn rồi kìa, hôm nay nhiệm vụ có nguy hiểm không?”
Nhưng hôm nay, tôi chỉ cúi đầu quét mã chai nước tương của bà thím trước mặt, không ngẩng đầu lên.
Tạ Bình Xuyên cầm chai nước đi đến quầy của tôi.
Tôi quét mã, bỏ chai nước vào túi.
“Ba tệ.”
Anh lấy điện thoại ra quét mã thanh toán.
Yên lặng.
Suốt cả quá trình không có lấy một câu dư thừa nào.
Dường như anh cũng chẳng cảm thấy có gì khác thường. Cầm túi nước lên rồi xoay người rời đi.
Giống hệt hôm qua.
Giống hệt mọi ngày trong suốt bốn tháng qua.
Điểm khác duy nhất là, trước đây anh là người im lặng, còn tôi là con chim chích chòe ríu rít. Bây giờ thì cả hai đều im lặng.
Tiểu Triệu chứng kiến toàn bộ từ đầu đến cuối, vừa nhai kẹo cao su vừa lắc đầu:
“Đường Đường, hôm nay em đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn người ta lấy một cái. Em nghĩ thông thật rồi à?”
“Vốn dĩ có gì đâu.” Tôi đưa chai nước tương cho bà thím, nở nụ cười nghề nghiệp, “Người ta đến mua nước, em thu tiền. Khách hàng với thu ngân thôi.”
Tiểu Triệu hừ một tiếng:
“Chị đã bảo rồi mà, kiểu người như cậu ta, lấy đá lạnh ủ một trăm năm cũng chẳng tan nổi đâu. Vậy mà em cứ đâm đầu vào.”
Nếu là hôm qua, nghe câu này chắc tôi sẽ khó chịu. Nhưng hôm nay nghe xong lại chỉ thấy đó là sự thật.
Ba giờ chiều, một cô gái mặc váy liền màu trắng bước vào siêu thị.
Cô ấy rất xinh. Là kiểu xinh thanh tĩnh, dịu dàng. Tóc dài xõa ngang vai, lúc bước đi vạt váy khẽ lay động, chưa cần mở miệng cũng khiến người khác cảm thấy dễ chịu.
Tiểu Triệu huých cùi chỏ vào tôi:
“Nhìn kìa, là cô ấy đó. Lần trước đến siêu thị mình mua thức ăn cho mèo ấy. Nghe nói sống ở khu chung cư cạnh trạm cứu hỏa.”
Cô gái chọn hai túi thức ăn cho mèo và một thùng sữa tươi, rồi xếp hàng ở quầy của tôi.
Đến lượt cô ấy, tôi đang quét mã thì nơi khóe mắt thoáng thấy một chiếc xe van của trạm cứu hỏa dừng trước cửa siêu thị.
Tạ Bình Xuyên bước xuống xe, sải bước vào bên trong, đi thẳng đến cạnh cô gái ấy.
Anh nói một câu.
Bốn chữ.
“Để tôi xách cho.”
Anh chủ động mở lời.
Bốn chữ.
Còn nhiều hơn tổng số chữ anh nói với tôi trong cả một tuần cộng lại.
Cô gái mỉm cười:
“Cảm ơn đội trưởng Tạ, nặng quá nên ngại làm phiền anh.”
Tạ Bình Xuyên nhận lấy thức ăn cho mèo và sữa tươi, mỗi tay xách một túi, trông chẳng tốn chút sức nào.
Tôi đưa tiền thừa cho cô gái, tay vẫn rất vững.
“Đi thong thả ạ.”
Khi hai người sánh vai đi ra ngoài, Tạ Bình Xuyên cúi đầu nói gì đó với cô ấy.
Cô gái gật đầu, mỉm cười đáp lại, giọng không lớn nên tôi không nghe rõ.
Nhưng tôi nhìn thấy khóe môi Tạ Bình Xuyên hơi cong lên. Tuy chưa hẳn là cười, nhưng so với vẻ mặt lạnh như băng khi đứng trước tôi thì hoàn toàn khác biệt.
Tiểu Triệu ghé sát tai tôi:
“Thấy chưa, thái độ nói chuyện với cô gái đó khác hẳn luôn.”
“Không liên quan đến em.” Tôi thu dọn đống biên lai trên quầy, xếp lại ngay ngắn.
Điện thoại trong túi áo rung lên.
Tiểu thuyết cập nhật. Một bình luận mới được ghim lên đầu:
【Chương này thương nữ chính quá, lúc Bình Xuyên chủ động xách đồ giúp cô ấy tôi hét luôn, anh ấy chưa từng dịu dàng với nữ phụ như vậy.】
Tôi nhét điện thoại lại vào túi, không xem nữa.
Những bình luận mới còn khó nghe hơn trước.
【Nữ phụ đúng là trò cười, ngày nào cũng dính lấy người ta mà người ta có thèm để ý đâu. Bây giờ người ta quan tâm nữ chính, độ tương phản đúng là quá mạnh.】
【Nói thật thì nữ phụ cũng đáng thương, nhưng trách cô ta không tự nhìn lại mình. Đội trưởng cứu hỏa với chị gái tình nguyện viên mới là xứng đôi, ghép với cô thu ngân siêu thị thì ra thể thống gì.】
【Lầu trên nói chuẩn. Kiểu người nam chính thích là dịu dàng yên tĩnh, nữ phụ thì ríu rít như cái máy phát thanh, ai mà chẳng thấy phiền.】
Tôi tắt điện thoại, hít sâu một hơi.
Tan ca chiều, Lục Miên Miên hẹn tôi ra ngoài ăn Ma Lạt Thang.
Cô ấy vừa nhúng thịt vừa thuận miệng nói:
“Đường Đường, có chuyện này mình nói ra cậu đừng kích động nha.”
“Chuyện gì?”